Sự tích trái thơm muốn nhắc nhở các bé hãy luôn hiểu khổ cực của ba mẹ và giúp đỡ ba mẹ, không cần làm việc quá nặng nhọc, chỉ cần biết nhìn trước nhìn sau, biết mẹ đang cần gì và chủ động sẻ chia.
Nàng Huyền Nương

Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven rừng, có một cô gái tên là Huyền Nương. Huyền Nương mười lăm tuổi, xinh xắn và có giọng hát trong trẻo như chim hót. Vì quá yêu thích ca hát, nàng thường mải mê theo những cánh bướm, những làn gió mà quên mất việc học thêu thùa hay bếp núc. Mẹ nàng là một góa phụ hiền lành, dù có đôi chút nghiêm khắc, nhưng bà vẫn luôn thương yêu cô con gái nhỏ của mình.
Huyền Nương vào bếp

Một ngày nọ, mẹ của Huyền Nương bất ngờ lâm bệnh nặng, không thể rời giường. Lúc này, Huyền Nương trở thành người phải quán xuyến việc nhà. Nhưng không may, vì bấy lâu nay nàng chẳng mấy khi để ý đến việc bếp núc, nên khi bước vào gian bếp, nàng nhìn căn bếp lạ lẫm, lúng túng không biết phải bắt đầu từ đâu.
Căn bếp bỗng chốc trở nên rối bời. Chốc chốc, lại nghe tiếng Huyền Nương hỏi vọng ra:
Mẹ ơi, gạo mẹ để ở đâu nhỉ?
Mẹ ơi, cục đá đánh lửa ở chỗ nào con không thấy?
Mẹ ơi, cái gàu múc nước trốn đi đâu rồi?

Tiếng gọi “Mẹ ơi” vang lên từng chập, từng chập, khiến người mẹ vốn đang mệt mỏi lại càng thấy sốt ruột. Trong phút chốc, bà thở dài, buột miệng than:
Ước gì con có thật nhiều mắt để mà tự nhìn thấy đồ đạc xung quanh, khỏi phải hỏi mẹ từng tí một như thế này!
Quả lạ giữa vườn nhà

Vừa dứt lời, căn bếp bỗng trở nên yên ắng lạ thường. Người mẹ đợi mãi không thấy Huyền Nương trả lời, lòng bỗng nảy sinh nỗi lo sợ. Bà gắng gượng chống gậy đi ra vườn, gọi tên con gái trong tuyệt vọng:
Huyền Nương! Huyền Nương ơi!
Không có tiếng đáp lời, nhưng ở góc cuối vườn, cạnh bụi cây nơi Huyền Nương hay ra ngồi hát, bỗng xuất hiện một loại trái lạ chưa từng thấy. Trái có hình dáng dài, vỏ ngoài xù xì, nhưng đặc biệt là chi chít những “con mắt” bao quanh lấy mình.
Bà mẹ sờ vào trái lạ, rồi nhìn thấy đôi hài cỏ của con gái nằm ngay đó. Bà bỗng òa khóc nức nở:
Huyền Nương ơi! Mẹ hiểu rồi, mẹ đã sai rồi…
Những giọt nước mắt hối hận của bà rơi xuống trái lạ. Kỳ diệu thay, dưới làn nước mắt ấy, trái lạ vốn đang xanh biếc dần chuyển sang màu vàng óng ả, tỏa hương thơm ngào ngạt, ngọt lành.
Bài học về sự thấu hiểu

Từ đó, người ta gọi trái cây ấy là trái Huyền Nương, rồi theo thời gian, cái tên ấy đổi thành trái Thơm (hay còn gọi là trái Dứa). Người đời vẫn kể lại rằng, trái Thơm có nhiều mắt là để nhắc nhở những đứa trẻ hãy biết quan sát, biết chăm lo việc nhà và giúp đỡ cha mẹ, để đôi mắt luôn sáng tỏ và trái tim luôn biết yêu thương.

