Cây Táo Xanh – Quà tặng cuộc sống

cay-tao-xanh

Truyện về cây táo xanh cho ta hiểu rằng tử tế với người tốt với mình là chuyện bình thường. Nhưng có thể thấu cảm và bao dung với những “gai góc” của người khác, đó mới là đỉnh cao của sự trưởng thành.

Hai màu sắc trong vườn

cay-tao-xanh
Hai màu sắc trong vườn

Ở bìa một ngôi làng nọ, có một khu vườn kỳ lạ của một ông lão. Trong vườn chỉ trồng toàn táo, nhưng lại chia làm hai nửa rõ rệt.

Nửa bên trái đất đai tơi xốp, cỏ mọc xanh rì, giữa vườn là một cây táo cổ thụ quanh năm quả chín đỏ mọng, ngọt lịm. Nửa bên phải thì đầy đá cuội, đất cằn cỗi, nơi đó có một cây táo nhỏ hơn, thân khẳng khiu, quả của nó lúc nào cũng xanh ngắt và chát xít.

Lũ trẻ trong làng rất thích đến vườn của ông. Chúng thường tụ tập dưới cây táo ngọt bên trái, hò reo, hái quả ăn thỏa thích. Ông Mộc luôn ngồi trên chiếc ghế mây gần đó, mỉm cười nhìn chúng.

Sự tò mò của cậu bé bướng bỉnh

cay-tao-xanh
Sự tò mò của cậu bé

Nhưng có một điều khiến lũ trẻ tò mò: Cứ mỗi buổi chiều, sau khi lũ trẻ ra về, ông lại xách một xô nước giếng mát lạnh, tự tay nhặt sạch từng chiếc lá úa, rồi tưới rất cẩn thận cho cây táo xanh chát bên mảnh đất cằn cỗi. Còn cây táo ngọt xum xuê kia, ông lại chẳng mấy khi chăm sóc.

Một ngày nọ, có một cậu bé, là đứa trẻ bướng bỉnh nhất đám nhịn không được liền hỏi:

Ông ơi, tại sao ông lại tốn công chăm sóc cái cây quả chát xít kia thế ạ? Nó vừa xấu xí, quả lại chẳng ăn được. Sao ông không chặt nó đi để trồng thêm một cây táo ngọt nữa?

Ông không trả lời ngay. Ông cụ cụng đầu cậu bé một cái nhẹ, cười hiền hậu:

Chiều mai, cháu hãy đến đây một mình, ông sẽ cho cháu câu trả lời.

Bí mật dưới gốc táo xanh

cay-tao-xanh
Bí mật dưới gốc cây táo xanh

Chiều hôm sau, cậu bé đến như đã hẹn. Ông dẫn cậu ra đứng trước cây táo xanh. Lúc này, Lâm mới để ý, đất dưới gốc cây táo này không phải tự nhiên mà cằn cỗi. Đó là một vùng đất có một lớp đá tảng rất dày nằm ngay phía dưới.

Ông chậm rãi nói:

Cháu nhìn xem, cây táo ngọt bên kia may mắn được mọc trên mảnh đất màu mỡ, rễ của nó dễ dàng hút chất dinh dưỡng nên quả của nó ngọt ngào là chuyện dĩ nhiên. Còn cây táo này, rễ của nó phải đâm qua những tầng đá cứng, run rẩy bám vào chút đất ít ỏi để sống sót. Nó đã dùng hết sức lực chỉ để… tồn tại.

Ông lão vừa nói, vừa nhẹ nhàng nâng một chùm quả xanh lên:

Nó không cố tình làm ra những quả chát, Lâm ạ. Chỉ là nó đã kiệt sức rồi. Nếu ông không tưới nước, không bảo vệ nó, nó sẽ chết. Một cái cây đã cố gắng sống kiên cường như vậy, tại sao chúng ta lại ghét bỏ nó chỉ vì quả của nó chưa ngọt?

Cậu bé nhìn những vết sẹo sần sùi trên thân cây táo xanh ấy, tự dưng cậu thấy sống mũi mình hơi cay.

Đến mãi sau này, khi cậu bé đã trưởng thành cậu mới hiểu ra rằng:

Ai cũng muốn hái quả từ một cây táo ngọt, nhưng cuộc đời này đôi khi cần những người sẵn sàng kiên nhẫn tưới nước cho một cây táo vừa xanh vừa chát.