Chú Khỉ Soi Gương – Truyện ngụ ngôn

chu-khi-soi-guong

Truyện chú khỉ soi gương muốn nhắc nhở ta không được cười nhạo khuyết điểm của người khác, dù là bất cứ ai thì vẫn phải luôn học được cách cư xử hòa nhã và biết tôn trọng mọi người xung quanh.

Chú khỉ xấu tính

chu-khi-soi-guong
Chú khỉ xấu tính

Ngày xưa, trong một khu rừng xanh mát và yên bình, có một chú khỉ con cực kỳ xấu tính. Chú ta rất thích đi chê bai và cười nhạo người khác. Hễ gặp bất kỳ ai trong rừng, khỉ cũng cố tìm ra cho bằng được điểm xấu của họ để trêu chọc.

Một hôm, thấy bác voi già đang bước đi chậm rãi trên đường, khỉ liền nhảy nhót trên cành cây rồi cười hô hố và chế nhạo:

Bác voi gì mà thân hình nặng nề, đi đứng chậm chạp quá đi mất, bác mau giảm cân đi!

Lần khác, gặp chú thỏ trắng có đôi tai dài đang đứng gặm củ cải đỏ, khỉ lại chỉ tay bảo:

Tai gì mà vừa dài vừa to như hai cái lá cây thế kia, trông cậu thật buồn cười!

Ngay cả với chú rùa hiền lành, hiếm khi làm phiền ai, khỉ cũng không buông tha. Chú ta thấy rùa đang dạo trong rừng liền chạy vòng quanh rùa rồi chế giễu:

Đi chậm rì rì như thế này thì chắc phải đến ngày mai cậu mới tới nơi được mất!

Chính vì cái tính hay chế giễu, kiêu ngạo ấy mà các loài vật trong rừng đều lánh mặt và không muốn chơi cùng khỉ. Thế nhưng, khỉ vẫn không hề hay biết. Chú ta luôn tự phụ, nghĩ rằng mình là sinh vật đẹp đẽ nhất và thông minh, nhanh nhẹn nhất khu rừng này vì khỉ có thể vừa biết đi trên mặt đất lại còn biết trèo cây.

Cuộc chiến với kẻ trong gương

chu-khi-soi-guong
Cuộc chiến với kẻ xấu xí trong gương

Cho đến một ngày nọ, khỉ đi dạo chơi đến gần rìa rừng, nơi có nhà của con người sinh sống. Tình cờ, chú nhìn thấy một chiếc gương lớn được đặt ngay trước cửa nhà. Vì là lần đầu tiên nhìn thấy một vật kỳ lạ như vậy, khỉ vô cùng tò mò. Chú rón rén tiến lại gần, ghé mắt nhìn thử vào bên trong rồi giật mình hoảng hốt.

Nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương, khỉ bĩu môi, lẩm bẩm đầy kinh ngạc:

Ôi trời đất ơi! Con vật nào ở trong cái khung này mà trông xấu xí thế kia? Mặt mũi thì nhăn nhó, lông lá thì xù xì, nhìn thật là quái dị!

Nói rồi, khỉ bắt đầu làm đủ trò nghịch ngợm để chọc ghẹo “con vật” ở trước mặt. Thế nhưng, một điều kỳ lạ xảy ra là khỉ làm trò gì thì con vật kia cũng lập tức làm y hệt như vậy. Khỉ tức giận đỏ mặt, quát lớn:

Tên kia, sao ngươi dám bắt chước ta à?

Để dọa dẫm đối phương, khỉ liền nhăn mặt, nhe răng, múa may quay cuồng cả tay chân. Nhưng phản ứng của kẻ trong gương vẫn giống hệt khiến khỉ càng lúc càng tức tối mà không biết phải làm sao.

Thức tỉnh và xấu hổ

chu-khi-soi-guong
Thức tỉnh và xấu hổ

Đúng lúc cuộc chiến đang cao trào thì bác gấu đi ngang qua. Chứng kiến toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối, bác gấu không nhịn được liền bật cười lớn vang cả góc sân. Bác ôn tồn bảo:

Khỉ ơi là khỉ, cậu thật là ngốc nghếch quá. Con vật xấu xí mà cậu đang mắng mỏ nãy giờ chính là bản thân cậu đấy! Cậu đang soi gương thôi mà.

Nghe đến đó, khỉ như chết lặng. Chú ta nhìn lại mình trong gương một lần nữa, hai tai nóng bừng rồi đỏ mặt vì xấu hổ. Lần đầu tiên trong đời, khỉ nhìn rõ được diện mạo của mình. Chú nhận ra rằng bản thân mình cũng có những điểm chưa hoàn hảo, cũng có những nét buồn cười y như những người bạn mà chú từng chế giễu trước đây.

Bài học đắt giá hôm ấy đã thay đổi hoàn toàn chú khỉ kiêu ngạo. Từ đó về sau, người ta không còn thấy khỉ đi cười nhạo hay chê bai bất kỳ ai nữa. Chú bắt đầu học cách cư xử hòa nhã, biết nhìn vào điểm tốt và tôn trọng tất cả mọi người xung quanh trong khu rừng xanh.