Đôi Giày Của Cha – Quà tặng cuộc sống

doi-giay-cua-cha

Truyện Đôi giày của cha muốn nhấn mạnh sự hi sinh của bậc cha mẹ, họ luôn bao dung với những đứa con và không mưu cầu nhận lại điều gì quá to lớn. Vì vậy đừng để đến khi thành công viên mãn mới quay về, vì thời gian một khi đã qua thì không bao giờ quay trở lại. Hãy yêu thương và trở về khi còn có thể.

Đôi giày đầu tiên trong đời

doi-giay-cua-cha
Đôi giày da đầu tiên

Tại một con hẻm nhỏ nằm trong thành phố sầm uất và hoa lệ có ông lão già mưu sinh bằng nghề đánh giày, ông một mình gà trống nuôi con suốt hơn mười tám năm. Năm đó người con trai nhận được công việc chính thức đầu tiên tại một văn phòng ở trung tâm thành phố. Để chúc mừng, người cha dẫn anh đến một cửa hàng nhỏ đầu phố, dùng số tiền tiết kiệm bấy lâu để mua cho anh một đôi giày da đen bóng.

Vì đã vất vả đánh giày suốt nửa đời người. Đôi bàn tay ông lúc nào cũng lem luốc những vệt xi đen không cách nào rửa sạch, những kẽ móng tay sần sùi vì quanh năm tiếp xúc với hóa chất. Khi người con trai xỏ chân vào đôi giày mới, người cha cúi rạp người xuống, tỉ mẩn thắt lại dây giày cho con rồi mỉm cười bảo:

Đi đôi giày tốt, con sẽ vững bước hơn trên đường đời.

Người con nhìn đôi bàn tay đen nhẻm của cha đang chạm vào đôi giày mới tinh của mình, trong lòng dấy lên một cảm giác ái ngại. Anh thầm hứa khi kiếm được tiền, việc đầu tiên anh làm sẽ là đưa cha rời khỏi cái vỉa hè đầy khói bụi đó.

Bước chân thăng tiến

doi-giay-cua-cha
Người cha cô đơn một mình

Sau vài năm bươn chải ở thành phố lớn, cùng với sự chăm chỉ người con đã có những cơ hội và những cuộc gặp gỡ cấp cao. Anh thăng tiến nhanh, bắt đầu diện những bộ vest đắt tiền và đi những đôi giày hiệu bóng loáng.

Anh thuê cho cha một căn phòng nhỏ tiện nghi hơn và đều đặn gửi tiền về mỗi tháng. Nhưng kèm theo đó, anh cũng ít về nhà hơn. Những bữa cơm gia đình thưa thớt dần, thay vào đó là những cuộc điện thoại ngắn ngủi:

Tháng này con bận dự án, con gửi tiền vào tài khoản rồi, cha cứ mua đồ ngon mà ăn nhé.

Mỗi lần anh về thăm, người cha luôn nhìn đôi giày hiệu đắt tiền dưới chân con trai với ánh mắt vừa tự hào, vừa có chút ngập ngừng. Ông không còn dám tự tay lau giày cho con như ngày xưa nữa, vì sợ đôi bàn tay bẩn thỉu của mình làm hỏng món đồ xa xỉ của một người thành đạt. Còn người con thì nghĩ, mình cho cha cuộc sống đầy đủ về vật chất là đã làm tròn chữ hiếu.

Hộp gỗ cũ dưới gầm giường

doi-giay-cua-cha
Hộp gỗ dưới gầm giường

Mấy năm sau, người cha qua đời đột ngột sau một trận bạo bệnh. Người con trai vội vã trở về căn phòng nhỏ để lo hậu sự. Căn phòng ngăn nắp, chiếc tivi anh mua vẫn còn mới nguyên vì hiếm khi được bật.

Khi thu dọn đồ đạc của cha, anh tìm thấy một chiếc hộp gỗ cũ kỹ giấu sâu dưới gầm giường. Đó là chiếc hộp đựng đồ nghề đánh giày ngày xưa của ông.

Mở chiếc hộp ra, bên trong không có bàn chải hay xi đánh giày, mà là một cuốn sổ tiết kiệm ngân hàng và một gói giấy báo được bọc rất kỹ. Cuốn sổ tiết kiệm ghi nhận toàn bộ số tiền người con gửi về mấy năm qua, không thiếu một đồng nào, kèm theo mẫu giấy viết tay nguệch ngoạc:

Tiền này để dành cho con mua nhà.

Anh mở tiếp gói giấy báo ra. Bên trong là đôi giày da đen cũ kỹ, đây chính là đôi giày đầu tiên mà cha đã mua cho anh ngày mới đi làm. Đôi giày đã sờn rách, nhưng nó lại sạch sẽ và bóng lộn một cách kỳ lạ.

Theo lời hàng xóm bên cạnh nhà kể lại, người con trai mới biết được rằng:

Mấy năm nay người cha sống một mình vô cùng cô đơn. Mỗi lần nhớ anh, ông ấy lại mang đôi giày cũ này của anh ra, dùng chút xi cuối cùng để đánh cho nó thật bóng, rồi cứ ngồi ngắm nghía cả buổi chiều. Ông ấy bảo, nhìn đôi giày là biết con trai mình đang đi rất xa, rất vững vàng.

Hối tiếc muộn màng

doi-giay-cua-cha
Hối tiếc muộn màng

Người con trai ôm đôi giày cũ vào lòng, nước mắt trào ra. Anh nhìn xuống đôi giày hiệu đắt tiền đang đi dưới chân, chính đôi giày giúp anh kiêu hãnh đứng trước đối tác, nhưng lại khiến anh bước quá nhanh, nhanh đến mức bỏ lại người cha già phía sau lưng.

Anh nhận ra mình đã sai lầm thế nào khi nghĩ tiền bạc có thể thay thế được sự hiện diện. Cha anh chưa bao giờ cần một căn phòng đầy đủ tiện nghi, ông chỉ cần một buổi tối đứa con ngồi lại, để ông được tự tay lau sạch những vết bụi trên giày của nó như ngày xưa.

Anh quỳ xuống sàn nhà, dùng đôi bàn tay mịn màng của một nhân viên văn phòng, chạm vào đôi giày cũ sần sùi của cha. Trên mũi giày, một vệt xi đen cũ dính vào tay anh, vệt xi chứa đựng tình yêu thương lặng lẽ mà cả đời này anh không bao giờ tìm lại được nữa.

Chúng ta thường bận rộn leo lên những nấc thang của cuộc đời, đổi những đôi giày mới hơn, đẹp hơn, mà quên mất rằng người nâng đỡ những bước đi đầu tiên của chúng ta đang già đi từng ngày.