Chiếc Bình Nứt – Quà tặng cuộc sống

chiec-binh-nut

Câu chuyện về Chiếc Bình Nứt dạy ta thấy rằng không ai hoàn hảo và ai cũng có những khiếm khuyết riêng. Vẻ đẹp không chỉ nằm ở sự trọn vẹn, mà còn nằm ở cách chúng ta tận dụng những điều không hoàn hảo để tạo nên điều ý nghĩa

Người gánh nước và hai chiếc bình

chiec-binh-nut
Người gánh nước và hai chiếc bình

Ngày xưa, có một người gánh nước thuê cho một gia đình giàu có. Hàng ngày, ông quẩy đôi đòn gánh trên vai với hai chiếc bình lớn treo ở hai đầu để mang nước từ suối về nhà chủ.

Trong hai chiếc bình đó, có một chiếc hoàn hảo, luôn giữ trọn vẹn số nước từ suối về đến tận nhà. Nhưng chiếc bình còn lại thì có một vết nứt dài. Chính vì vết nứt ấy, mỗi khi về đến nơi, nước trong bình chỉ còn lại một nửa.

Nỗi mặc cảm của kẻ không trọn vẹn

chiec-binh-nut
Chiếc bình nứt mặc cảm với khuyết điểm của bản thân

Suốt hai năm ròng rã, chiếc bình nguyên vẹn luôn tự hào về sự hoàn hảo của mình. Nó kiêu hãnh vì đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà không làm rơi rớt một giọt nước nào.

Ngược lại, chiếc bình nứt luôn sống trong sự xấu hổ và mặc cảm. Nó cảm thấy mình thật vô dụng vì vết nứt đáng ghét kia đã làm hao hụt công sức của người gánh nước.

chiec-binh-nut
Chiếc bình nứt khóc với người gánh nước

Một ngày nọ, bên bờ suối, nó không chịu nổi nữa bèn thốt lên với người gánh nước:

Tôi thực lòng xin lỗi ông. Vì vết nứt của tôi mà ông đã phải làm việc vất vả nhưng kết quả nhận lại chỉ được một nửa…

Người gánh nước mỉm cười nhân hậu, ông khẽ nói:

Trên đường về nhà hôm nay, con hãy nhìn xuống vệ đường phía bên con đi nhé.

Phép màu bên vệ đường

chiec-binh-nut
Phép màu bên vệ đường

Chiếc bình làm theo lời ông. Nó kinh ngạc nhận thấy: Dọc theo lối đi phía bên nó, những bông hoa dại rực rỡ sắc màu đang đua nhau nở rộ, tỏa hương thơm ngát. Trong khi đó, phía bên kia của chiếc bình hoàn hảo chỉ là lớp đất đá khô cằn.

Người gánh nước ôn tồn giải thích:

Con có thấy không? Ta đã biết về vết nứt của con, nên ta đã gieo những hạt giống hoa dọc theo bên đường ấy. Chính nhờ những giọt nước rò rỉ từ con mỗi ngày mà con đã tưới mát và nuôi dưỡng cho những đóa hoa này lớn lên. Nếu không có vết nứt của con, ta đã không có những bông hoa xinh đẹp này để trang trí cho bàn ăn của chủ, và lối mòn ta đi mỗi ngày cũng chẳng thể thơ mộng đến thế.

Chiếc bình nứt lặng người đi. Hóa ra, chính cái mà nó coi là “khuyết điểm” lại chính là nguồn sống tạo nên vẻ đẹp cho thế gian.