Con Ngựa Lười Biếng – Truyện ngụ ngôn

con-ngua-luoi-bieng

Truyện con ngựa lười biếng để nhắc ta đừng bao giờ đùn đẩy công việc của chúng ta cho bất cứ ai vì khi một người có thể làm thay phần của bạn, điều đó đồng nghĩa với việc sự hiện diện của bạn không còn cần thiết nữa.

Hành trình của hai chú ngựa

con-ngua-luoi-bieng
Hành trình của hai chú ngựa

Ngày xưa, có một bác thương buôn nuôi hai con ngựa để thồ hàng. Một con có bộ lông màu nâu, luôn lầm lì nhưng đôi chân cực kỳ vững chãi. Con còn lại có bộ lông trắng mượt, rất nhanh nhẹn nhưng lại có tính lười biếng.

Một ngày nọ, bác chủ chất đầy hàng hóa lên hai xe để mang ra chợ xa. Ban đầu, cả hai cùng bước đi nhịp nhàng. Nhưng đi được nửa đường, ngựa trắng bắt đầu thấy mỏi. Nó thầm nghĩ:

Tại sao mình phải khổ thế này? Nếu mình đi chậm lại, bác chủ chắc chắn sẽ thương tình mà cất bớt đồ cho mình thôi.

Thế là, ngựa trắng bắt đầu giả vờ hụt hơi, đôi chân run rẩy và tụt dần lại phía sau.

Ngựa nâu chăm chỉ

con-ngua-luoi-bieng
Ngựa nâu chăm chỉ

Thấy ngựa trắng có vẻ kiệt sức, bác chủ lo lắng cho chuyến hàng. Bác không nỡ ép nó, bèn dỡ toàn bộ số hàng trên xe của ngựa trắng và chất hết lên xe của ngựa nâu.

Ngựa nâu vốn đã nặng nay lại càng nặng hơn. Những kiện hàng chồng chất lên cao, mồ hôi ngựa nâu đổ ra như tắm, đôi mắt nó lờ đờ vì mệt nhưng vẫn im lặng, gồng mình bước tiếp. Ngược lại, ngựa trắng bây giờ thong dong với chiếc xe trống rỗng. Nó hí vang đắc ý, chạy vượt lên phía trước và mỉa mai bạn mình:

Này anh bạn ngốc nghếch! Nhìn anh xem, lưng thì cong xuống, chân thì run rẩy. Anh càng làm việc như trâu bò thì ông chủ càng bắt anh làm nhiều hơn thôi. Nhìn tôi đây này, đi thong thả mà vẫn được ăn cỏ xanh!

Ngựa nâu vẫn giữ im lặng, tập trung vào từng bước chân trên con đường gập ghềnh.

Lời nói của người qua đường

con-ngua-luoi-bieng
Lời nói của người qua đường

Đến một trạm dừng chân, có một người lữ hành thông thái nhìn thấy cảnh tượng ấy bèn nói với ông chủ:

Này ngài thương buôn, ngài có nhận ra điều gì lạ không? Một con ngựa có thể gánh vác tất cả, còn con kia chỉ đang đi dạo. Việc ngài nuôi hai con mà chỉ một con làm việc thực chất là ngài đang tốn gấp đôi tiền cỏ cho cùng một kết quả. Nếu con ngựa trắng kia không có giá trị gì trong công việc, tại sao ngài không giữ lại một con và bán con kia đi? Ngài sẽ vừa có thêm tiền, vừa đỡ tốn lương thực.

Ông chủ chợt bừng tỉnh:

Phải rồi, mình cần một sức lao động, chứ không cần một vật trang trí đi theo cho vui.

Kết cục của kẻ khôn lỏi

con-ngua-luoi-bieng
Kết cục của kẻ khôn lỏi

Ngựa trắng nghe thấy cuộc trò chuyện, tim nó đập thình thịch. Nó bỗng thấy hối hận và muốn lao vào kéo xe ngay lập tức để chứng tỏ bản thân. Nhưng đã quá muộn. Trong mắt ông chủ, hình ảnh con ngựa lười biếng đã hằn sâu.Ông chủ nghĩ: “Một con ngựa không chịu làm việc khi cần thì sớm muộn gì cũng trở thành gánh nặng.”

Thay vì dẫn nó ra chợ bán cho người nuôi khác, ông chủ lại dắt nó thẳng đến… lò mổ để lấy thịt, vì ông cho rằng thịt là giá trị cuối cùng mà con ngựa lười biếng này có thể mang lại.