Quà tặng cuộc sống kể về câu chuyện Gánh nặng tâm hồn dạy chúng ta cách buông bỏ và nhắc nhở sự giải thoát lớn nhất không phải cố gắng thay đổi thế giới bên ngoài, mà là đánh bại gánh nặng vô hình đang đè nén chính tâm hồn ta.
Chiếc cốc đầy nước
Trên giảng đường trường đại học, đầy ắp sinh viên đang háo hức chờ đợi, một vị Giáo sư triết học bước lên. Ông không bắt đầu bằng một lý thuyết phức tạp nào, thay vào đó, ông từ từ giơ cao một vật dụng vô cùng quen thuộc: một chiếc cốc thủy tinh trong suốt, được đổ đầy nước.
Ánh đèn chiếu vào chiếc cốc, khiến nước bên trong lấp lánh. Giáo sư nhìn quanh một lượt, ánh mắt ấm áp nhưng đầy thâm ý, và hỏi các bạn sinh viên một câu hỏi đơn giản:
Các bạn trẻ, hãy dùng trực giác của bản thân đoán xem chiếc cốc nước này có trọng lượng tuyệt đối là bao nhiêu?
Các sinh viên nhao nhao đưa ra những con số khác nhau: “250 gram, thưa thầy!”, “Chắc khoảng 300 gram!”, “Nửa cân đấy ạ!”
Vị Giáo sư mỉm cười, lắc đầu nhẹ:
Trọng lượng tuyệt đối của nó, dù là 200 hay 500 gram, thực sự không quan trọng. Điều quan trọng mà thầy muốn các em suy ngẫm là: Thầy sẽ giữ chiếc cốc này trong bao lâu?
Gánh nặng vô hình

Người thầy bắt đầu minh họa bằng những ví dụ cụ thể, làm dấy lên sự tò mò của tất cả siinh viên trong lớp, thầy bắt đầu nói:
Nếu thầy giữ nó trong một phút (như lúc này), cánh tay thầy sẽ không hề hấn gì. Chiếc cốc vẫn nhẹ như không.
Các bạn sinh viên vẫn chưa hiểu vấn đề nên im lặng nghe thấy tiếp tục nói:
Nhưng nếu thầy giữ chiếc cốc này trong suốt một giờ liên tục, các cơ bắp cánh tay thầy sẽ bắt đầu căng cứng, đau nhức, và cảm giác khó chịu sẽ lan dần lên vai. Lúc này, trọng lượng của chiếc cốc đã cảm thấy nặng hơn rất nhiều lần.
Các sinh viên dần hiểu, có vài bạn gật đầu ngụ ý đã hiểu vấn đề, thấy chậm rãi nói tiếp:
Và nếu thầy giữ nó suốt cả ngày dài không nghỉ, thầy dám chắc rằng cánh tay thầy sẽ bị tê liệt hoàn toàn, có thể co rút, thậm chí phải nhập viện cấp cứu!
Sau mỗi ví dụ, ông nhấn mạnh một lần nữa:
Trọng lượng thật của chiếc cốc không thay đổi, nhưng thời gian giữ nó càng lâu, gánh nặng mà nó áp đặt lên cơ thể ta càng trở nên lớn lao, đến mức hủy hoại!
Bài học về sự buông bỏ

Các sinh viên lúc này đều im lặng, hiểu ra rằng đây không chỉ là một bài học vật lý.
Vị Giáo sư từ từ đặt chiếc cốc xuống bàn. Một tiếng cạch nhẹ nhàng vang lên, nhưng nó lại mang ý nghĩa vô cùng sâu sắc.
Ông kết thúc bài giảng bằng một thông điệp lay động tâm hồn:
Các em thân mến, những lo lắng, những tiếc nuối, những giận hờn và những suy nghĩ tiêu cực trong cuộc sống của chúng ta cũng giống hệt như chiếc cốc nước này.
Nếu bạn mang chúng theo trong chốc lát, bạn vẫn kiểm soát được. Nếu bạn cứ ôm giữ chúng qua nhiều giờ, chúng sẽ khiến bạn kiệt sức. Và nếu bạn để chúng chiếm trọn tâm trí bạn qua nhiều ngày, nhiều tuần, bạn sẽ bị chúng làm tê liệt, không còn khả năng hành động hay suy nghĩ tích cực nữa.
Ông kết luận bằng lời khuyên đầy trí tuệ:
Điều quan trọng là phải nhận ra khi nào cần phải đặt chiếc cốc xuống. Dù gánh nặng tâm hồn của bạn là gì, hãy học cách buông bỏ nó và cho phép bản thân nghỉ ngơi. Đừng để những lo âu của ngày hôm qua hủy hoại năng lượng của ngày hôm nay.

