Không bao giờ là quá muộn – Quà tặng cuộc sống

khong-bao-gio-la-qua-muon

Quà tặng cuộc sống “Không bao giờ là quá muộn” nói về cụ bà tên  Rose dù đã 87 tuổi nhưng vẫn quyết tâm bắt đầu lại hành trình học đại học. Câu chuyện này là một nguồn cảm hứng bất tận, nhắc nhở chúng ta rằng không bao giờ là quá muộn để bắt đầu một hành trình mới và sống hết mình với đam mê của mình.

Người bạn cùng lớp đặc biệt

Không bao giờ là quá muộn
Người bạn cùng lớp đặc biệt

Một năm học mới lại bắt đầu, tại giữa một lớp học trước tất cả các sinh viên trẻ tuổi, Thầy giáo nhẹ nhàng cất giọng giới thiệu:

Giới thiệu với các bạn sinh viên, hôm nay lớp chúng ta sẽ có một bạn học sinh mới vô cùng đặc biệt, các bạn cùng chào đón bạn mới nhé!

Đó là cụ Rose, cụ bà với vóc dáng nhỏ bé, làn da nhăn nheo nhưng lại có nụ cười vô cùng rạng rỡ, làm sáng bừng cả căn phòng. Một sinh viên trẻ tò mò đừng dậy nhìn và bắt gặp ánh mắt ấm áp của cụ bà. Cụ Rose bước đến gần anh và mỉm cười nói:

Chào anh bạn tuấn tú. Bà tên Rose, năm nay bà  đã 87 tuổi. Bà có thể ôm cháu một cái được không?

Anh sinh viên cười lớn và vui vẻ đáp lại:

Vâng bà, dĩ nhiên rồi ạ!

Anh vui vẻ ôm bà và hỏi lại:

Tại sao bà lại vào đại học ở độ tuổi hồn nhiên và trẻ trung như thế này?

Cụ Rose đáp lại với vẻ nghiêm túc nhưng đầy hóm hỉnh:

Bà đến đây để tìm một người chồng giàu có để yêu và sẽ bên nhau, có một vài đứa con, và sau đó về hưu rồi đi du lịch vòng quanh thế giới.

Lý do của sự trở lại

Nhìn thấy sự ngạc nhiên trong mắt cậu sinh viên, cụ Rose đã chia sẻ lý do thật sự đằng sau hành trình đặc biệt này:

Bà luôn mơ ước được vào một trường đại học, và bây giờ bà đến đây để thực hiện giấc mơ đó!

Giấc mơ thời trẻ bị gác lại bởi cuộc sống gia đình, con cái và những trách nhiệm khác. Giờ đây, ở cái tuổi mà nhiều người chọn nghỉ ngơi, cụ Rose lại chọn bước tiếp trên con đường tri thức. 

Nguồn năng lượng không giới hạn

Sau buổi gặp gỡ đầu tiên, cụ Rose và chàng sinh viên trẻ nhanh chóng trở thành một đôi bạn tri kỷ. Họ cùng nhau đến nhà ăn, cùng học tập, và từ đó, những buổi trò chuyện không ngớt đã diễn ra.

Suốt ba tháng tiếp theo, mỗi ngày sau giờ học, những câu chuyện của cụ Rose như một cỗ máy thời gian chứa đựng biết bao kinh nghiệm và trí tuệ và là một kho báu vô giá với chàng trai trẻ.

Cụ Rose nhanh chóng trở thành biểu tượng của trường. Cụ kết bạn với mọi người một cách dễ dàng, thích ăn mặc đẹp, tận hưởng sự quan tâm chân thành từ các sinh viên trẻ, và luôn tràn đầy một nguồn năng lượng sống không giới hạn. Cụ thực sự đang sống hết mình với từng khoảnh khắc.

Bài phát biểu cuộc đời

khong-bao-gio-la-qua-muon
Bài phát biểu cuộc đời

Vào cuối học kỳ, cụ Rose được mời phát biểu tại buổi tiệc bóng đá của trường. Khi cụ vừa bước lên bục, sự cố nhỏ xảy ra: những tờ giấy ghi chú rơi lả tả. Hơi lúng túng, cụ bật cười dí dỏm:

Xin lỗi mọi người, bà hơi run vì đã bỏ rượu trong thời gian này, và rượu whisky thật sự đang làm khó bà! Thôi thì để bà nói những điều bà thực sự biết nhé!

Cả hội trường vỡ òa trong tiếng cười. Rồi, với giọng nói chậm rãi nhưng đầy sức mạnh, cụ Rose chia sẻ những triết lý cô đọng của cuộc đời mình:

Không phải chúng ta ngừng vui chơi vì già đi, mà chúng ta già đi vì ngừng vui chơi.

Bà có  bốn bí quyết để luôn trẻ trung, hạnh phúc và thành công:

  1. Hãy cười và tìm niềm vui mỗi ngày: Bởi vì, một nụ cười không chỉ làm ngày của bạn tươi sáng hơn mà còn là liều thuốc trẻ hóa hiệu quả nhất.
  2. Hãy luôn có ước mơ: Khi bạn đánh mất ước mơ, bạn cũng đánh mất chính mình. Có rất nhiều người vẫn đang tồn tại, nhưng thực chất họ đã “Chết” từ lâu, chỉ là họ không nhận ra điều đó!
  3. Già đi và trưởng thành là hai điều hoàn toàn khác nhau: Già đi là điều bất cứ ai cũng làm được. Nhưng trưởng thành thực sự là biết nắm bắt cơ hội trong sự thay đổi, là luôn học hỏi và tiến về phía trước.
  4. Đừng sống với nuối tiếc: Người ta thường không tiếc những điều mình đã làm, mà hối hận về những gì chưa từng dám thử. Những người sợ cái chết nhất chính là những người mang trong lòng quá nhiều tiếc nuối!

Cụ kết thúc bài phát biểu bằng cách dũng cảm cất lên ca khúc “The Rose”, khuyến khích mọi người hãy suy ngẫm về từng câu chữ và áp dụng chúng vào cuộc sống hằng ngày.

Một kết thúc thanh thản

Đúng như khao khát, cuối năm học, cụ Rose đã hoàn thành tấm bằng đại học mà cụ từng mơ ước suốt bao năm qua. Nhưng chỉ một tuần sau lễ tốt nghiệp, cụ Rose đã ra đi thanh thản trong giấc ngủ.

Tin tức lan nhanh, và lễ tang của cụ đã diễn ra vô cùng xúc động. Hơn 2.000 sinh viên đã đến dự tang lễ, không phải để tiếc thương một người già, mà để bày tỏ lòng kính trọng đối với một người phụ nữ tuyệt vời. Cụ Rose đã để lại một di sản vĩ đại, dạy chúng ta một bài học muôn đời:

Không bao giờ là quá muộn để bắt đầu. Hãy dũng cảm theo đuổi ước mơ của mình, bởi khi bạn sống trọn vẹn, bạn đã chiến thắng cả thời gian.