Ngày xưa, có một cô bé tên là Tấm, mồ côi mẹ từ thuở lọt lòng, chẳng bao lâu sau cha cũng qua đời. Tấm phải ở với dì ghẻ và đứa em gái cùng cha khác mẹ tên là Cám. Mụ dì ghẻ độc ác vốn đã không ưa Tấm, lại thêm Cám lười biếng và ghen tị, thế là bao nhiêu công việc nặng nhọc trong nhà đều đổ lên đôi vai bé nhỏ của Tấm.
Cám Lười Biếng Thế Nào Trong Truyện Tấm Cám ?
Truyện cổ tích xưa kể rằng, có một hôm, mụ dì ghẻ sai hai chị em đi bắt tép. Mụ hứa hẹn: “Đứa nào bắt được đầy giỏ sẽ thưởng cho một cái yếm đỏ.”
Tấm hiền lành, chăm chỉ, cắm cúi bắt tép nên chẳng mấy chốc giỏ đã đầy. Còn Cám chỉ mải chơi, giỏ tép lèo tèo vài con. Thấy giỏ tép đầy ắp của chị, Cám nảy ra ý đồ xấu. Nó vờ gọi Tấm:
– Chị Tấm ơi, chị Tấm! Đầu chị lấm, chị hụp cho sâu, kẻo về mẹ mắng
Tấm tin lời em, bước ra suối gội đầu. Cám thừa cơ hội trút hết tép trong giỏ Tấm sang giỏ mình rồi ba chân bốn cẳng chạy về nhà trước.
Khi Tấm quay lại, giỏ tép trống không, cô bé òa khóc nức nở. Bụt hiện ra, hỏi Tấm:
– Vì sao con khóc?
Tấm kể lại sự tình. Bụt thương tình dặn Tấm xem trong giỏ còn sót lại con cá nào không. Tấm tìm thấy một con cá bống nhỏ. Bụt dặn Tấm mang cá bống về nuôi ở giếng và dặn: “Mỗi bữa, con ăn hai bát, còn một bát đem cho Bống ăn. Mỗi lần cho ăn, con phải gọi:
“Bống bống bang bang, Lên ăn cơm vàng, cơm bạc nhà ta, Chớ ăn cơm hẩm, cháo hoa nhà người”

Tấm làm theo lời Bụt. Mẹ con Cám thấy vậy nảy lòng ghen ghét. Mụ dì ghẻ lừa Tấm đi chăn trâu ở đồng xa. Khi Tấm đi, mụ dì ghẻ cũng bắt chước giọng Tấm để gọi:
“Bống bống bang bang, Lên ăn cơm vàng, cơm bạc nhà ta, Chớ ăn cơm hẩm, cháo hoa nhà người.”
Cá Bống tưởng là Tấm nên ngoi lên và bị mẹ con Cám bắt làm thịt, vùi xương ở góc bếp.
Xương Cá Hóa Phép Như Thế Nào Trong Truyện Tấm Cám
Tấm về, gọi mãi không thấy Bống đâu. Tấm lại khóc. Bụt lại hiện ra, bảo Tấm tìm xương Bống đã bị mẹ con Cám ăn thịt và vùi đi. Tấm vào nhà tìm mãi không thấy. Bỗng có con gà trống nhảy ra, cất tiếng gáy:
“Cục ta, cục tác! Cho ta nắm thóc, Ta bới xương cho!”
Tấm lấy thóc cho gà ăn. Gà bới ra được đống xương cá bống. Tấm nghe lời Bụt, bỏ xương vào bốn cái hũ và chôn dưới bốn chân giường.
Trong truyện tấm cám xưa, đến ngày hội làng, mẹ con Cám diện quần áo đẹp đi chơi. Tấm cũng muốn đi. Mụ dì ghẻ trộn thóc với gạo, bắt Tấm nhặt xong mới được đi. Tấm buồn bã ngồi khóc. Bụt hiện ra, sai đàn chim sẻ xuống giúp Tấm.
Nhặt xong, Tấm vẫn không có quần áo đẹp để đi. Bụt chỉ Tấm đào bốn cái hũ chôn dưới giường lên. Trong hũ, xương cá bống đã hóa thành quần áo lụa là, giày thêu, ngựa và cả yên cương.
Tấm mặc quần áo lộng lẫy, cưỡi ngựa đến xem hội. Trên đường đi, Tấm bất cẩn đánh rơi một chiếc hài.
Tấm Trở Thành Hoàng Hậu
Vua đi qua đó, thấy chiếc hài xinh xắn, bèn truyền lệnh cho tất cả phụ nữ trong vùng đến thử hài. Ai đi vừa sẽ được phong làm vợ vua. Cám và mọi người đều thử, nhưng không ai vừa. Tấm bước ra, xỏ chân vào hài thì vừa như in. Vua mừng rỡ rước Tấm về cung.

Bi kịch và Sự Hồi Sinh
Trở thành Hoàng hậu, Tấm vẫn không thoát khỏi sự đố kỵ của mẹ con Cám.
Trong một lần về quê giỗ cha, Tấm leo lên cây cau để hái quả. Mụ dì ghẻ lừa chặt gốc cau, khiến Tấm ngã xuống ao chết đuối.
Linh hồn Tấm hóa thành chim vàng anh. Chim bay vào cung, bầu bạn với vua. Cám lúc này thế chỗ Tấm. Thấy chim xinh đẹp, Cám bắt nhốt rồi giết đi, vứt lông chim ra vườn.
Lông chim lại mọc thành cây xoan đào. Vua thường mắc võng nằm dưới cây. Cám lại cho người chặt cây xoan, làm thành khung cửi.
Mỗi khi Cám ngồi vào dệt, khung cửi lại kêu lên những tiếng rợn người, như lời tố cáo:
“Cót ca! Cót két! Lấy tranh chồng chị, Chị khoét mắt ra!”
Cám sợ hãi đốt khung cửi, đem tro đổ ra xa. Chỗ tro tàn mọc lên một cây thị xum xuê.
Quả thị chín rơi vào bị một bà lão bán nước hiền lành. Tấm từ trong quả thị bước ra, giúp bà lão làm việc nhà. Một hôm, vua đi qua quán nước, thấy miếng trầu têm cánh phượng khéo léo, bèn hỏi. Vua nhận ra Tấm, đón cô trở về cung.
Cái Kết Trong Truyện Tấm Cám
Cám thấy Tấm trở về, xinh đẹp lộng lẫy hơn xưa, liền hỏi bí quyết: “Chị ơi, chị làm thế nào mà đẹp thế?”
– Tấm nói: “Phải dội nước sôi.”
Cám tham lam, nghe theo lời Tấm, muốn được đẹp như Tấm nên bảo Tấm dội nước sôi lên người. Cám chết. Mụ dì ghẻ đau buồn quá cũng chết theo.
Tấm trở lại làm Hoàng hậu, sống hạnh phúc bên nhà vua

