Chiếc bát sắt – Quà tặng cuộc sống

chiec-bat-sat

Quà tặng cuộc sống về chiếc bát sắt dạy ta về tình yêu thương của cha mẹ cùng với ý chí không gục ngã chính là “ngọn lửa”“sắt” giúp chúng ta hàn gắn và tái tạo lại cuộc đời của mình.

Tai nạn bất ngờ

chiec-bat-sat
Người con trai bị tai nạn mất đôi chân

Tại một thành phố nhỏ, có một bác thợ rèn nổi tiếng, bác được nhiều người biết đến về sự khéo léo và các thành phẩm chất lượng của bác. Niềm tự hào lớn nhất của bác là người con trai duy nhất, cậu bé là một chàng trai thông minh tốt bụng, thường giúp đỡ người lớn tuổi, được tất cả mọi người yêu thương.

Thế rồi, vào một hôm trên đường đi học, cậu bé đã không may bị một chiếc xe ô tô đâm phải và chính tai nạn đó đã cướp đi đôi chân của cậu bé. Dù giữ được tính mạng, nhưng vì cơ thể không còn nguyên vẹn đã đẩy cậu bé vào vực sâu tuyệt vọng.

Mỗi ngày trôi qua cậu bé chỉ biết nhốt mình trong căn phòng với bốn bức tường, im lặng, không tiếp xúc với ai, chỉ nằm trên giường nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ.

Chiếc bát vỡ và sự tuyệt vọng

chiec-bat-sat
Người ba nhặt chiếc bát vỡ trên sàn

Một ngày sau khi tỉnh lại, người cha thợ rèn mang đồ ăn đến. Nhìn thấy khuôn mặt hốc hác, buồn bã của cha, nỗi đau và sự tức giận của người con bùng lên. Cậu bé gào thét, hất tung khay đồ ăn xuống sàn. Chiếc bát sứ rơi xuống, vỡ tan thành những mảnh sành vụn vỡ.

Cậu chỉ vào chiếc bát vỡ dưới nền nhà, giọng nghẹn lại:

Cha à! Đôi chân con mất rồi, giờ đây con không thể làm được gì cả, không khác gì chiếc bát vỡ! Mãi mãi không bao giờ lấy lại được nữa!

Người cha già tội nghiệp lặng lẽ tiến đến, ánh mắt đỏ hoe vì mất ngủ và đau đớn. Ông nhẹ nhàng xoa đầu con, vỗ về rồi giúp con nằm nghỉ. Sau đó, ông cúi xuống lặng lẽ rơi hai hàng nước mắt nhặt từng mảnh vỡ mà không hề than trách.

Bài học từ chiếc bát sắt

chiec-bat-sat
Người ba đưa cho cậu con trai chiếc bát sắt

Một tuần sau, người con được xuất viện đưa về nhà. Lần này, trên chiếc bàn cạnh giường, cậu bé thấy một vật lạ đó là một chiếc bát được làm bằng sắt, cứng cáp và đơn giản.

Bác thợ rèn nhìn con, ánh mắt chứa đựng tất cả sự dịu dàng và sức mạnh của một người cha:

Con có nhận ra nguồn gốc chiếc bát sắt này không, con trai?

Cậu con trai ngơ ngác nhìn người cha với ánh mắt khó hiểu. Người cha trầm giọng, chỉ vào chiếc bát sắt:

Đây chính là chiếc bát sành vỡ hôm trước đó con. Cha đã gom những mảnh vỡ, cho chúng vào lò nung nóng rực, cho thêm sắt vào, rồi đúc lại bằng tay và nó đã trở thành chiếc bát sắt này đây.

Ông ngừng lại, đôi mắt nhìn sâu vào tâm hồn con trai:

Con à, cuộc đời chúng ta cũng có lúc sẽ tan vỡ như chiếc bát sành kia. Nhưng chỉ cần ta cho thêm ‘Khát Vọng Sống’ rồi nung trong ‘Ý Chí Kiên Cường’, sau đó đúc kết nó bằng ‘Tình Yêu’ và lòng biết ơn thì mọi chuyện sẽ lại ổn thôi, con trai ạ.

Ông cầm bát trên tay đưa cho người con và nói tiếp:

Chiếc bát này giờ đây có đập, có ném thế nào cũng sẽ không bao giờ vỡ nữa. Nó đã mạnh mẽ hơn cả khi nó còn nguyên vẹn.

Nghe những lời đó, cậu bé như được thắp sáng. Cậu vươn người, ôm chặt lấy người cha già. Cả hai cha con cùng khóc, không phải vì nỗi đau, mà vì sự tái sinh của niềm tin và tình yêu thương đã mạnh mẽ hơn mọi khó khăn.