Câu chuyện bó đũa là truyện ngụ ngôn dùng hình ảnh bó đũa để làm lời nhắn nhủ thiêng liêng về tầm quan trọng của tình thân và sự đoàn kết, nhắc nhở con người rằng mối dây liên kết nội bộ là tài sản vô giá và là sức mạnh lớn nhất để tồn tại và phát triển.
Câu chuyện bó đũa

Ngày xưa, ở một gia đình kia, có một người cha có bốn người con trai. Bốn anh em đều khỏe mạnh, thông minh, chăm chỉ, nhưng từ khi họ mất mẹ người cha luôn buồn phiền vì họ không thương yêu, đùm bọc nhau, người này nói xấu, chê bai người kia.
Đến khi khôn lớn cả bốn người con đều nhờ tiền của ông mà sống cuộc sống giàu có và có cơ ngơi riêng. Nhưng họ vẫn giữ thói ganh ghét, tị nạnh về nhau. Ông đã nhiều lần khuyên bảo nhưng các con của ông cũng không vượt qua lòng đố kỵ trong mỗi người.
Ý nghĩa và sức mạnh của sự đoàn kết

Thấy mình ngày càng già yếu, sau thời gian ốm liệt giường biết mình sống không được bao lâu nữa nên ông muốn dạy cho các con một bài học quý giá trước khi nhắm mắt xuôi tay.
Một hôm, ông gọi bốn người con đến và bảo:
Các con ạ, cha đã già rồi, không sống được bao lâu nữa. Trước khi nhắm mắt, cha chỉ mong các con biết thương yêu, đoàn kết với nhau để khỏi khổ.
Nhưng ba người con vẫn không nghe, ai cũng cho mình đúng. Ông lão liền sai người lấy cho ông một bó đũa và một túi tiền lên bàn, rồi ôn tồn bảo:
Ai bẻ gãy được bó đũa này thì cha sẽ thưởng cho túi tiền này.
Bốn người con lần lượt cầm bó đũa. Người con cả cầm bó đũa, ra sức bẻ nhưng không gãy. Người con thứ hai và thứ ba cũng thử, nhưng bó đũa vẫn nguyên vẹn, đến người con út kết quả cũng không thay đổi.
Ai cũng cố hết sức, vận dụng hết sức mạnh, mặt mũi đỏ gay, nhưng bó đũa vẫn y nguyên, không làm sao bẻ gãy được. Cuối cùng, tất cả đều phải chịu thua, không ai làm được.
Người cha bèn thong thả cầm lấy bó đũa, cởi dây buộc ra, rồi bẻ gãy từng chiếc đũa một cách dễ dàng.
Bốn người con thấy vậy cùng nói:
“Thưa cha, lấy từng chiếc ra mà bẻ thì có khó gì ạ!”
Người cha liền bảo:
Đúng! Như thế là các con đều thấy một chiếc đũa thì dễ bẻ, nhưng cả bó đũa thì không ai bẻ nổi. Anh em mà đoàn kết như bó đũa thì không kẻ nào làm hại được. Nếu chia rẽ, từng người sẽ yếu ớt, dễ bị khuất phục. Vậy các con phải biết yêu thương, đùm bọc và đoàn kết lấy nhau, để gia đình mình ngày càng vững mạnh, không một kẻ thù nào có thể đánh bại được!
Bốn người con hiểu ý cha và lúc này mới ngộ ra bài học mà cha đã dạy. Họ cúi đầu nhìn bó đũa bị bẻ gãy từng chiếc, rồi nhìn nhau đầy hối hận. Cả bốn người con cảm động vừa khóc vừa hứa với cha rằng từ nay về sau sẽ bỏ thói ích kỷ, ganh ghét để yêu thương, đùm bọc lẫn nhau.
Sau đó, người cha qua đời. Bốn anh em nhớ lời cha dạy, chung sống hòa thuận, đoàn kết và giúp đỡ nhau. Gia đình họ ngày càng vững mạnh và không ai có thể cạnh tranh được sự giàu có làm ăn buôn bán của gia đình họ.
Xem thêm:

