Truyện ngụ ngôn gà đẻ trứng vàng muốn dạy ta về lòng tham làm mờ mắt con người, khiến chúng ta đưa ra những quyết định điên rồ nhất, để rồi tự tay phá hủy đi chính hạnh phúc mà mình đang nắm giữ.
Ánh vàng trong chuồng gà

Ngày xưa, tại một trang trại nhỏ ở vùng quê nọ có hai vợ chồng nghèo. Họ không có nhiều tài sản hay tiền bạc, tài sản lớn nhất mà họ có chính là sự chăm chỉ, thức khuya dậy sớm không ngừng nghỉ mỗi ngày để lo cho nông trại nhỏ của họ.
Vào một buổi sáng nọ, như thường lệ, bác nông dân vào chuồng gà để nhặt trứng. Nhưng vừa nhìn vào ổ của một chú gà mái trong cái ổ rơm nhỏ, bác bỗng sững người. Giữa đống rơm khô không phải là quả trứng bình thường, mà là một cái gì đó óng ánh, tỏa ra những ánh vàng lấp lánh dưới ánh nắng sớm.
Lúc đâu, bác nông dân tưởng mình nhìn nhầm phải dụi mắt mấy lần, nghĩ bụng chắc ai đó dở trò trêu mình. Bác rón rén đến gần chú gà mái và nhẹ nhàng cầm quả trứng lên, bác gõ gõ rồi ngắm nghía thật kỹ.

Sau đó bác thật sự bất ngờ nhận ra đó thật sự là một quả trứng bằng vàng ròng. Bác liền ba chân bốn cẳng chạy ùa về nhà khoe với người vợ:
Bà ơi, bà mau ra đây mà xem, là vàng thật, thật sự có phép màu.
Người vợ đang cặm cụi trong bếp cũng tỏ ra kinh ngạc không kém. Ngay hôm đó họ mang quả trứng vàng lên phố bạn và nhận về được một món tiền lớn ngoài sức tưởng tượng.
Món quà mỗi buổi sớm

Sự kỳ diệu không dừng lại ở đó. Sáng hôm sau, bác nông dân ra chuồng gà sớm hơn thường lệ vì thao thức về quả trứng vàng cả đêm. Và đúng như bác nghĩ, vẫn là chú gà mái ấy, trong ổ lại có thêm một quả trứng vàng thứ hai! Ngày qua ngày, mỗi buổi sáng trôi qua, chú gà đều lặng lẽ tặng cho họ một món quà quý giá như thế.

Cuộc sống của hai vợ chồng bắt đầu thay đổi hoàn toàn. Họ không còn lo cái ăn cái mặc, có tiền sửa sang lại mái nhà dột nát, và chính thức bỏ lại phía sau những ngày tháng nhọc nhằn, cay đắng, khổ cực.
Tiếng gọi của lòng tham

Thế nhưng, khi những lo toan cơm áo biến mất, sự bình yên trong lòng bác nông dân cũng mất theo. Nhìn ngôi nhà ngày một khang trang, bác không còn thấy thỏa mãn nữa. Bác bắt đầu đứng khoanh tay trước chuồng gà, nhìn chú gà mái với ánh mắt đầy toan tính và sốt ruột.
Một tối nọ, bác ngồi bên bàn ăn, chống cằm nhìn vợ rồi lẩm bẩm:
Nếu ngày nào con gà này cũng đẻ ra một quả trứng vàng, thì chắc chắn bên trong bụng nó phải giấu một kho báu khổng lồ. Tại sao tụi mình phải chờ đợi nhỏ giọt từng ngày lâu đến thế nhỉ? Nếu rạch bụng nó ra, lấy hết vàng một lượt, mình sẽ giàu to chỉ trong chớp mắt!
Lời can ngăn bị khước từ

Người vợ nghe thấy vậy liền rùng mình, vội vàng can ngăn:
Ông ơi, đừng suy nghĩ dại dột như thế! Cuộc sống của chúng ta bây giờ đã quá sung túc rồi. Con gà là ân nhân, là món quà quý giá trời ban cho mình mỗi ngày, sao ông lại nhẫn tâm đối xử với nó như vậy?
Thế nhưng, những lời khuyên can đầy tình nghĩa của người vợ chẳng thể lọt vào tai bác nông dân nữa. Đôi mắt bác đã bị sắc vàng che mờ, lòng tham như một ngọn lửa thiêu rụi hết lý trí và sự biết ơn.
Bi kịch trong chuồng gà

Sáng hôm sau, mặc cho người vợ khóc lóc ngăn cản, bác nông dân vẫn xách dao lao ra chuồng gà. Bác tàn nhẫn bắt chú gà mái tội nghiệp ra để tìm kiếm mỏ vàng trong mơ.
Xoẹt! Bác nín thở rạch bụng con gà, hai tay run lên vì tưởng tượng ra cảnh vàng bạc rơi tung tóe ra sàn.
Nhưng không! Trước mắt bác là một sự thật phũ phàng đến rợn người. Bên trong bụng chú gà hoàn toàn trống rỗng, chẳng có kho báu nào cả. Nó cũng chỉ là một con gà bình thường như bao con gà khác. Chú gà mái nhỏ với bộ lông mượt mà giờ đây nằm im lìm, không bao giờ còn cất tiếng “cục tác” vào mỗi buổi sớm mai nữa.
Lúc bấy giờ, bác nông dân mới bàng hoàng nhìn vết máu trên tay, nhìn chiếc ổ rơm trống trơn và lạnh ngắt. Bác ngồi sụp xuống đất, ôm đầu bật khóc nức nở. Sự hối hận muộn màng cào xé tâm can bác. Chỉ vì muốn giàu lên nhanh chóng trong chớp mắt, bác đã tự tay đánh mất món quà hạnh phúc mà mình xứng đáng được nhận mỗi ngày.

