Thằng Gù Ở Nhà Thờ Đức Bà – Truyện nước ngoài

thang-gu-o-nha-tho-duc-ba

Thằng gù ở Nhà thờ Đức Bà là một bài học sâu sắc về nhân cách và cách chúng ta nhìn nhận thế giới. Vẻ đẹp thực sự không nằm ở khuôn mặt xinh đẹp hay quần áo bành bao, mà nằm ở trái tim nhân hậu. Hãy yêu thương mọi người bằng tâm hồn và luôn sẵn lòng giúp đỡ bạn bè khi họ gặp khó khăn! 

Thằng gù kéo chuông ở nhà thờ

thang-gu-o-nha-tho-duc-ba
Thằng gù kéo chuông

Ngày xưa, tại thành phố Paris có một ngôi nhà thờ đá khổng lồ tên là Nhà thờ Đức Bà. Sống trên đỉnh tháp cao nhất là anh chàng Quasimodo. Anh có vẻ ngoài rất khác biệt: cái lưng bị gù to và gương mặt trông hơi đáng sợ. Vì kéo chuông quá nhiều, tai anh không còn nghe rõ nữa, nên anh sống rất lặng lẽ, chỉ làm bạn với những bức tượng đá và những chiếc chuông đồng.

Dân thành phố gọi anh là thằng gù, họ thường trêu chọc anh vì ngoại hình xấu xí, khiến Quasimodo rất nhút nhát. Anh luôn nghĩ mình không xứng đáng được yêu thương, cho đến khi gặp một người đặc biệt.

Esmeralda và bài học về lòng nhân hậu

thang-gu-o-nha-tho-duc-ba
Esmeralda và chú dê nhỏ

Dưới chân nhà thờ, cô gái Esmeralda thường nhảy múa với chú dê nhỏ của mình. Cô có nụ cười rạng rỡ và trái tim ấm áp. Một lần, khi Quasimodo bị mọi người vây quanh chế giễu và đang khát khô cả cổ, không một ai giúp anh cả.

thang-gu-o-nha-tho-duc-ba
Esmeralda đưa nước cho thằng gù uống

Giữa đám đông ấy, Esmeralda đã dũng cảm bước tới, đưa cho anh một ngụm nước mát. Ánh mắt dịu dàng của cô đã sưởi ấm trái tim băng giá của Quasimodo. Từ khoảnh khắc đó, anh hiểu rằng: Vẻ đẹp thật sự không nằm ở khuôn mặt, mà nằm ở cách chúng ta đối xử với nhau.

Bóng tối trong lòng ông Frollo

thang-gu-o-nha-tho-duc-ba
Ông đại thần xấu xa

Trong nhà thờ còn có ông đại thần Frollo, một người quyền lực nhưng có trái tim rất ích kỷ. Ông Frollo rất thích vẻ đẹp của Esmeralda, nhưng ông không muốn cô được tự do. Ông muốn cô phải nghe lời mình và chỉ được thuộc về riêng mình ông thôi. Đây là một loại “tình yêu xấu xa” – tình yêu chiếm hữu.

Khi thấy Esmeralda dành tình cảm cho một anh sĩ quan trẻ, ông Frollo trở nên vô cùng đố kỵ. Vì không có được trái tim của cô, ông đã nảy ra một mưu kế tàn ác: Ông bí mật gây ra một vụ rắc rối rồi đổ tội hoàn toàn cho Esmeralda. Vì ông Frollo có quyền lực lớn, mọi người đều tin lời ông. Cô gái tội nghiệp bị quân lính bắt đi trong nỗi oan ức tột cùng.

Cuộc giải cứu nghẹt thở

thang-gu-o-nha-tho-duc-ba
Thằng gù cứu Esmeralda

Đúng lúc Esmeralda gặp nguy hiểm nhất, từ đỉnh tháp cao vút, Quasimodo lao xuống như một mũi tên. Anh bế bổng người bạn của mình, đu người trên sợi dây chuông khổng lồ và bay vút trở lại tòa tháp. Anh hô vang: “Thánh đường! Thánh đường!” – nơi mà không một quân lính nào được phép bước vào để bắt người.

thang-gu-o-nha-tho-duc-ba
Thằng gù bảo vệ Esmeralda

Trên tòa tháp cao, Quasimodo đã chăm sóc Esmeralda hết lòng. Anh nhường chiếc giường nhỏ cho cô, mang cho cô những miếng bánh ngon nhất và đứng gác ngoài cửa suốt đêm để cô ngủ yên. Anh bảo vệ cô không phải vì muốn chiếm hữu, mà vì anh muốn người bạn của mình được an toàn.

Trận chiến cuối cùng

thang-gu-o-nha-tho-duc-ba
Đại thần xấu xa hại chết cô gái

Ông Frollo không bỏ cuộc, ông lừa đám đông kéo đến tấn công nhà thờ để bắt Esmeralda. Quasimodo đã chiến đấu rất dũng cảm, anh đẩy những tảng đá lớn để ngăn chặn kẻ xấu. Tuy nhiên, lợi dụng lúc hỗn loạn, ông Frollo đã dùng lời nói dối để lừa Esmeralda đi theo lối cửa sau và giao cô cho quân lính.

Khi nhận ra mình bị lừa và Esmeralda đã không còn nữa, Quasimodo vô cùng đau đớn. Anh nhận ra tất cả nỗi khổ này đều do sự ích kỷ của ông Frollo gây ra. Trong cơn giận dữ vì lẽ phải bị chà đạp, anh đã đẩy ông Frollo xuống khỏi tòa tháp cao.

Tình bạn vĩnh cửu

thang-gu-o-nha-tho-duc-ba
Thằng gù nằm cạnh xác Esmeralda

Quasimodo lặng lẽ rời khỏi nhà thờ. Anh tìm đến nơi người bạn tốt của mình đang yên nghỉ. Anh nằm xuống bên cạnh cô, ôm lấy đôi tay nhỏ bé của cô và chìm vào giấc ngủ mãi mãi.

Nhiều năm sau, người ta tìm thấy hai bộ xương nằm cạnh nhau. Khi họ cố tách họ ra, chúng liền tan thành bụi phấn và bay theo gió. Họ đã mãi mãi ở bên nhau, ở một nơi mà không còn sự xấu xí hay đố kỵ, chỉ còn lại tình bạn chân thành và hơi ấm của sự tử tế.