Truyện ngụ ngôn Cáo và Cò nhắc nhở ta rằng trong cuộc sống, trước khi làm điều gì cho người khác, hãy đặt mình vào vị trí của họ. Vì những gì bạn trao đi cho thế giới này dù là lòng tốt hay sự ác ý sớm muộn gì cũng sẽ tìm đường quay trở về với bạn dưới một hình thức khác.
Lời mời đầy toan tính

Ngày xửa ngày xưa, có một anh Cáo nổi tiếng là kẻ thông minh nhưng lại thích dùng cái khôn đó để trêu chọc người khác. Một ngày nọ, Cáo gặp chị Cò bên bờ suối. Với vẻ mặt niềm nở giả tạo, Cáo cúi chào:
Chào chị Cò thanh mảnh! Nghe danh chị đã lâu, tối nay mời chị ghé hang tôi dùng chút súp hành ấm bụng cho tình hàng xóm thêm bền chặt nhé!
Chị Cò vốn hiền lành, gật đầu đồng ý ngay mà không chút nghi ngờ.
Bữa tối trên chiếc đĩa phẳng lì

Tối hôm đó, chị Cò diện bộ lông trắng muốt đến nhà Cáo. Mùi súp thơm lừng lan tỏa khắp gian phòng. Cáo bưng ra hai chiếc đĩa phẳng lì như mặt gương và đổ đầy súp lên đó.
Mời chị dùng bữa tự nhiên như ở nhà nhé!
Cáo đắc ý nói rồi cúi xuống liếm láp súp một cách dễ dàng.
Trong khi đó, chị Cò khốn khổ vô cùng. Chiếc mỏ dài và nhọn của chị cứ gõ “cộc, cộc” vào mặt đĩa cứng, chẳng thể húp được một giọt súp nào. Cáo nhìn thấy cảnh đó, trong lòng cười thầm nhưng vẫn giả bộ ngây ngô hỏi:
Ơ kìa chị Cò, sao chị không ăn? Hay súp tôi nấu không hợp khẩu vị của chị?
Chị Cò nén cơn đói và sự tự ái, nhẹ nhàng đáp:
Súp rất tuyệt, anh Cáo ạ. Chỉ là cái bụng tôi bỗng thấy không được khỏe. Cảm ơn anh, ngày mai mời anh ghé nhà tôi dùng bữa để tôi đáp lễ nhé.
Màn “trả lễ” của chị Cò

Đúng hẹn, Cáo vác cái bụng đói meo đến nhà Cò, hy vọng sẽ được ăn một bữa thịnh soạn. Sau khi hỏi han xã giao, chị Cò bưng ra hai chiếc bình gốm có cái cổ dài thượt và hẹp tẹo.
Chị Cò thong thả đưa chiếc mỏ dài vào bình, nhâm nhi những miếng mồi ngon lành một cách khoan thai. Còn anh Cáo? Anh ta chỉ có thể đứng ngoài, thè lưỡi liếm quanh miệng bình và hít hà mùi thơm trong sự bất lực. Cái đầu to của Cáo chẳng đời nào chui lọt qua cái cổ bình bé xíu ấy.
Chị Cò dừng lại, dịu dàng nhìn Cáo:
Bạn Cáo thân mến, bạn dùng bữa có ngon không? Sao bạn không ăn đi kẻo nguội?
Cái kết của kẻ thích chơi khăm

Cáo đỏ mặt tía tai. Anh ta chợt nhớ lại chiếc đĩa phẳng lì tối qua mình đã dọn ra cho Cò. Cáo hiểu rằng chị Cò không hề giận dữ hay mắng mỏ, nhưng chị đã cho anh ta một bài học đích đáng về việc Đối đãi với người khác theo cách mình muốn được đối đãi
Cáo chỉ biết lắp bắp:
Tôi… tôi sực nhớ ra có việc gấp ở nhà. Xin phép chị tôi về trước!
Anh chàng cụp đuôi, lủi thủi bước đi với cái bụng trống rỗng và một nỗi xấu hổ đầy ắp trong lòng.

