Truyện Bộ Quần Áo Mới Của Hoàng Đế muốn nhắc nhở ta rằng không nên quá lo lắng về cái nhìn của người khác và cố đánh bóng vẻ bề ngoài, chúng ta dễ dàng trở thành nạn nhân của những lời lừa dối nịnh hót. Sĩ diện hão chính là chiếc lồng nhốt chúng ta vào sự khờ khạo.
Vị Vua Yêu Cái Đẹp

Ngày xửa ngày xưa, có một vị Hoàng đế yêu quần áo đẹp đến mức quên cả việc trị quốc. Trong khi các vị vua khác bận rộn họp hành, thì ngài lại bận soi gương. Ngài có hàng ngàn bộ đồ: bộ để ăn sáng, bộ để đi dạo, thậm chí mỗi giờ ngài lại thay một kiểu. Người ta không hỏi: “Đức vua đang thiết triều phải không?” mà thường hỏi: “Đức vua lại đang ở trong phòng thay đồ à?”
Hai “nghệ nhân” và tấm vải phép thuật

Một ngày nọ, có hai gã lừa đảo tự xưng là thợ dệt thiên tài đến từ phương xa. Chúng rêu rao rằng mình có thể dệt nên một loại vải đẹp nhất trần gian. Nhưng điều kỳ diệu nhất là: Chỉ những ai thông minh và làm việc giỏi mới thấy được nó. Còn kẻ ngu ngốc hoặc bất tài thì tấm vải sẽ trở nên hoàn toàn trong suốt.
Hoàng đế thích thú nghĩ thầm:“Tuyệt quá! Mặc bộ đồ này, ta sẽ biết ngay ai trong triều đình là kẻ lười biếng!”. Ngài lập tức ban cho chúng thật nhiều vàng bạc và tất cả các lọai chỉ sợi quý báu để bắt tay vào việc.
Căn phòng trống rỗng và những lời nói dối

Hai gã lừa đảo dựng khung cửi, giả vờ đưa thoi thoăn thoắt nhưng thực chất chẳng có sợi chỉ nào.
Đầu tiên, ngài cử vị quan già đáng kính nhất đến xem. Ông lão trố mắt nhìn:
Trời đất, sao mình chẳng thấy gì?
Nhưng vì sợ bị coi là kẻ ngu ngốc, ông vội vàng khen:
Ôi! Hoa văn thật tinh xảo, màu sắc thật rực rỡ!
Tiếp theo, vị quan thứ hai đến và cũng chẳng thấy gì ngoài không khí. Nhưng ông cũng gật đầu lia lịa:
Đẹp tuyệt vời! Thật là một kiệt tác!

Cuối cùng, chính Hoàng đế thân hành tới xem. Ngài hoảng hốt khi thấy khung cửi trống trơn, ngài nghĩ thầm: “Chẳng lẽ mình không xứng làm vua?”
Để giữ thể diện, ngài liền mỉm cười:
Trẫm rất hài lòng! Hãy mau may cho trẫm bộ lễ phục này để đi diễu hành!
Buổi lễ diễu hành “độc nhất vô nhị”

Đến ngày lễ, hai tên lừa đảo giả vờ nâng bộ đồ lên không trung, trịnh trọng “mặc” vào người Hoàng đế. Chúng xuýt xoa:
Ngài xem, chiếc áo nhẹ như tơ, mặc mà như không mặc vậy!
Hoàng đế soi gương, dù chẳng thấy gì nhưng vẫn ưỡn ngực đầy tự hào. Ngài bước ra phố dưới sự tháp tùng của đoàn tùy tùng đang cố gắng “nâng” tà áo vô hình. Dân chúng hai bên đường, ai cũng sợ bị chê là ngốc, nên họ thay nhau hô vang:
Ôi, bộ quần áo của Đức vua lộng lẫy quá!
Người thì:
Tà áo mới dài và sang trọng làm sao!
Tiếng nói của sự thật

Giữa lúc ai cũng đang mải mê dối lòng mình, bỗng có tiếng một cậu bé ngây thơ reo lên:
Nhìn kìa! Đức vua có mặc quần áo đâu! Ngài đang cởi truồng kìa!
Lời nói của đứa trẻ như một gáo nước lạnh làm mọi người bừng tỉnh. Họ bắt đầu xì xào:
Đứa bé nói đúng đấy! Đức vua thực sự không mặc gì cả!
Cuối cùng, cả đám đông đều cười rộ lên:
Đức vua cởi truồng! Đức vua cởi truồng!
Hoàng đế đỏ mặt vì ngượng, ngài biết sự thật đã bị phơi bày. Nhưng để giữ nốt chút uy nghi còn sót lại, ngài vẫn cố ưỡn ngực, bước tiếp cho đến khi buổi diễu hành kết thúc. Còn hai tên lừa đảo? Chúng đã cao chạy xa bay với đầy túi vàng từ lâu rồi!

