Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ có một cô bé xinh xắn và dễ thương được nhiều người trong làng yêu quý. Cô bé thường hay đội chiếc khăn quàng bằng nhung màu đỏ rất đẹp do bà tặng, nên mọi người gọi cô là Cô Bé Quàng Khăn Đỏ.
Cô bé quàng khăn đỏ đã không nghe lời mẹ như thế nào
Truyện cổ tích kể rằng, cô bé sống cùng với bố mẹ, còn bà ngoại của cô thì sống một mình trong một ngôi nhà nhỏ ở cạnh cánh rừng.

Một hôm, mẹ cô bảo cô mang bánh cho bà ngoại. Trước khi đi, mẹ dặn cô bé:
Mẹ: “Con mang bánh cho bà thì nhớ đi đường thẳng, đừng đi đường vòng qua rừng có chó sói sẽ ăn thịt con đấy!”
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ: “Vâng ạ, con sẽ làm đúng lời mẹ dặn!”
Sau đó cô bé ôm chiếc giỏ và bắt đầu đi đến nhà bà.
Giữa đường, Cô Bé thấy đường dẫn vào rừng có rất nhiều hoa và bướm đủ màu đang bay lượn, cô liền quên mất lời mẹ dặn. Cô tung tăng đi vào con đường dẫn vào rừng để hái hoa, bắt bướm.
Đi được một quãng thì cô gặp Sóc nhỏ, Sóc nhắc:
Sóc: “Cô Bé Quàng Khăn Đỏ ơi, cô quên lời mẹ rồi à? Cô quay lại đường thẳng đi, đừng đi đường này, kẻo bị Sói ăn thịt!”
Cô bé gặp Sói ở trong rừng
Mặc kệ lời Sóc nhỏ can ngăn, cô bé vẫn mãi mê tung tăng vào rừng hái hoa bắt bướm. Đi đến giữa rừng thì cô gặp Sói. Sói nhìn thấy Khăn đỏ thì mừng lắm, nghĩ rằng hôm nay sẽ có một bữa ăn ngon. Ngay lập tức, Sói nhảy ra từ bụi rậm đứng trước mặt cô bé. Sói cất giọng ồm ồm và hỏi:
Sói: “Chào Cô Bé Quàng Khăn Đỏ! Cháu đi đâu thế?”
Nhìn thấy Sói, Khăn Đỏ run run trả lời: “Cháu mang bánh mang qua cho bà ngoại ạ!”
Sói nghe thấy liền nghĩ thầm: “Cô bé này béo tốt quá, thịt sẽ ngon hơn mụ già kia nhiều. Nhưng ta phải ăn thịt cả hai mới được.” Sau đó Sói hỏi tiếp:
Sói: “Thế nhà bà cháu ở đâu?”
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ: “À, nhà bà ở tít đằng kia, dưới ba cây sồi lớn, ngay cạnh hàng rào cây phỉ ạ.”
Biết cô bé mê chơi, Sói liền nói:
Sói: “Nhìn xem, Cô Bé Quàng Khăn Đỏ! Hoa dại đẹp quá, sao cháu không hái vài bông tặng bà? ”
Cô bé nhìn xung quanh thấy ánh nắng lấp lánh xuyên qua những tán cây, hoa dại rực rỡ và nghĩ: “Nếu mình mang một bó hoa tươi đến, bà sẽ rất vui. Bây giờ vẫn còn sớm mà.”
Thế là cô bé liền vui vẻ chạy tung tăng đi hái hoa tặng cho bà. Trong khi đó, con sói gian ác chạy thẳng đến nhà bà và xông thẳng vào phòng, nuốt chửng bà lão chỉ trong một thoáng! Sau đó, nó mặc quần áo của bà, đội mũ chụp lên đầu, nằm lên giường và kéo rèm che lại.
Chó Sói giả làm bà ngoại ăn thịt cô bé quàng khăn đỏ

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ hái xong hoa, quay lại đường mòn và đi đến nhà bà. Cô thấy cửa mở, Khăn Đỏ gọi nhưng không thấy bà ngoại trả lời. Cô bé lo lắng bước vào phòng và cất tiếng hỏi bà:
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ: “Bà ơi, bà ốm ạ?”
Sói nằm trên giường giả vờ rên hừ hừ nhưng không đáp lại. Khăn đỏ tiếng đến cạnh giường nhưng cô bé ngạc nhiên lùi lại hỏi:
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ (ngạc nhiên): “Bà ơi, sao hôm nay tai bà dài thế?”
Sói (giả giọng): “Tai bà dài để nghe cháu nói rõ hơn.”
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ: “Ôi bà ơi, sao hôm nay mắt bà to thế?”
Sói: “Mắt bà to để bà nhìn cháu rõ hơn.”
Khăn đỏ chưa tin, cô hỏi lại:
Khăn Đỏ: “Thế còn mồm, sao hôm nay mồm bà to và ghê sợ thế?”
Sói (gầm lên): “Mồm bà to để bà ăn thịt cháu!”
Nói rồi, con sói nhảy bổ ra khỏi giường, nuốt chửng cô bé đáng thương.
Sau khi đã no nê, con sói lại nằm lên giường, ngủ thiếp đi và ngáy rất to. Một lúc sau, có một báci thợ săn đi ngang qua, nghe tiếng ngáy lớn liền nghĩ rằng đây chắc chắn không phải tiếng ngáy của bà cụ. Bác thợ săn đẩy cửa bước vào thì thấy con Sói đang nằm ngủ say.
Thợ săn định bắn chết sói, nhưng rồi nghĩ lại có lẽ con Sói đã nuốt chửng bà lão nên bác đã lấy dao rạch bụng con Sói hung ác. Bác vừa rạch nhát đầu tiên, thì thấy chiếc khăn đỏ ló ra. Vừa rạch thêm chút nữa, Cô Bé Quàng Khăn Đỏ liền nhảy ra kêu lên:
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ: “Ôi, cháu sợ quá! Trong bụng sói tối đen như mực!”
Sau đó, bà lão cũng chui ra khỏi bụng sói, vẫn còn sống nhưng hơi thở hổn hển.
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ và bà lão rất mừng rỡ. Cô bé liền đi lấy những viên đá cuội thật lớn, nhét đầy bụng con sói. Khi tỉnh dậy, con sói cố chạy trốn, nhưng những viên đá quá nặng, khiến nó gục xuống và chết.
Sau đó bác thợ săn lột da con sói mang về. Bà lão thì vui vẻ ăn bánh cùng với Cô Bé Quàng Khăn Đỏ.
Kể từ đó, Cô Bé Quàng Khăn Đỏ tự nhủ rằng:
“ Từ nay trở đi mình sẽ nghe lời và không bao giờ làm sai lời mẹ dặn nữa”.

