Câu chuyện về Tiệm sửa giày bên góc phố nhắc nhở chúng ta đừng vội vã từ bỏ những thứ có vết nứt, nếu ta đủ nhẫn nại để “khâu” lại, chúng sẽ càng trở nên bền chặt hơn.
Người thợ già và đôi bàn tay đen nhẻm

Ở một góc phố sầm uất nọ,nơi mà người ta mải mê đuổi theo những đôi giày hàng hiệu bóng loáng, có một tiệm sửa giày nhỏ cũ kỹ của ông Nam. Ông đã ngồi ở góc tiệm đó hơn ba mươi năm, đôi bàn tay lúc nào cũng đen nhẻm mùi da và hắc ín.
Nhiều người trẻ sống xung quanh thường bảo ông:
Thời buổi này hỏng thì mua đôi mới, việc gì phải sửa cho tốn công?
Ông Nam chỉ cười hiền, tỉ mẩn khâu từng mũi kim cho một đôi giày vải sờn cũ của một bà cụ nghèo hay đơn giản là đánh bóng lại đôi giày da cho một anh thanh niên vừa mất việc.
Thử thách của lòng nhẫn nại

Một ngày nọ, một doanh nhân trẻ bước vào tiệm nhỏ của ông Nam với vẻ mặt bực dọc. Anh ta ném lên bàn một đôi giày thủ công đắt tiền bị rách một đường dài và lớn giọng hỏi:
Ông có sửa được không? Tôi đã đi năm tiệm rồi, họ đều bảo da này khó xử lý, khuyên tôi nên bỏ đi.

Ông Nam đeo kính lão, soi kỹ từng thớ da rồi gật đầu:
Được, nhưng cậu phải đợi tôi một tuần. Việc này không vội được.
Anh thanh niên sốt ruột, cách vài ngày lại ghé qua giục giã. Anh thấy ông Nam không dùng máy móc hiện đại, mà dùng một loại dầu thảo mộc tự chế để làm mềm da, rồi dùng sợi chỉ dù nhỏ nhất để khâu lại từng mũi sao cho vết rách hoàn toàn biến mất. Anh thầm nghĩ: “Chỉ là cái đế giày thôi, có cần phải cầu kỳ đến thế không?“
Hơn cả một đôi giày

Đúng một tuần sau, anh thanh niên đến nhận lại đôi giày. Anh kinh ngạc vì không thể tìm thấy vết rách cũ, đôi giày thậm chí còn êm ái và bóng bẩy hơn cả lúc mới mua. Khi anh định trả một số tiền lớn, ông Nam từ chối và chỉ lấy đúng giá như sửa một đôi giày bình thường.

Ông Nam ôn tồn bảo:
Cậu biết không, sự kiên trì của tôi không phải là để cứu lấy một món đồ đắt tiền. Tôi kiên trì vì tôi trân trọng bước chân của người đi nó. Nếu tôi làm dối, cậu sẽ bị đau chân ở bước thứ một ngàn. Tôi làm kỹ, để cậu có thể vững vàng đi thêm vạn dặm nữa.
Anh thanh niên lặng người. Anh nhận ra bấy lâu nay mình luôn sống vội vàng, hỏng là bỏ, khó là nản, mà quên mất rằng giá trị thực sự của một công việc nằm ở cái “tâm” nhẫn nại gửi gắm vào đó.
Xem thêm:

