Tiệm sửa chữa tâm hồn là một phần quà tặng cuộc sống nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta không cần phải có một cuộc đời hoàn mỹ không tì vết. Những vấp ngã, sai lầm và tổn thương là một phần tất yếu của quá trình trưởng thành.
Những vị khách mang trái tim “nứt vỡ”

Ở một góc phố nhỏ yên tĩnh, có một cửa tiệm kỳ lạ mang tên “Tiệm Sửa Chữa”. Chủ tiệm là một ông lão có đôi mắt sáng và nụ cười hiền hậu. Khác với những nơi khác, tiệm của ông không sửa đồng hồ hay đồ điện tử, mà là nơi người ta mang đến những món đồ gắn liền với những ký ức đau buồn.
Một ngày nọ, một cô gái trẻ bước vào, đặt lên bàn một chiếc bình gốm vỡ vụn thành nhiều mảnh. Cô khóc và nói:
Thưa ông, đây là món quà cuối cùng của người bạn thân nhất tặng con trước khi đi xa. Con đã lỡ tay làm vỡ nó. Bây giờ nó chỉ còn là một đống rác vụn, giống như trái tim con lúc này vậy.
Ông lão nhìn đống mảnh vụn, nhẹ nhàng bảo:
Đừng gọi nó là rác, cô bé. Mọi thứ nứt vỡ đều có thể trở nên đẹp hơn theo một cách khác.
Những vết sẹo vàng

Cô gái ngạc nhiên nhìn ông lão lấy ra một loại nhựa sơn mài đặc biệt trộn với bột vàng ròng. Ông tỉ mẩn gắn từng mảnh vỡ lại với nhau. Thay vì cố gắng che giấu những đường nứt, ông lại dùng vàng để làm nổi bật chúng lên.
Sau nhiều giờ đồng hồ, chiếc bình đã thành hình. Những đường nứt giờ đây trở thành những tia sáng vàng lấp lánh, chạy dọc thân bình như những mạch máu đầy sức sống. Cô gái thốt lên:
Ôi, nó còn đẹp hơn cả lúc ban đầu nữa!
Ông lão đặt chiếc bình vào tay cô và nói:
Con thấy đấy, cuộc đời chúng ta cũng giống như chiếc bình này. Ai cũng có lúc vấp ngã, ai cũng có những vết thương lòng khiến ta tưởng chừng như mình đã hoàn toàn tan vỡ. Nhưng nếu con biết dùng sự bao dung và lòng dũng cảm để hàn gắn, những ‘vết sẹo’ đó sẽ trở thành những đường vân vàng rực rỡ, chứng minh rằng con đã mạnh mẽ vượt qua như thế nào.
Bài học về sự hoàn hảo

Đúng lúc đó, một người đàn ông giàu có bước vào, ông ta muốn mua lại chiếc bình với giá rất cao vì sự độc bản của nó. Nhưng cô gái mỉm cười từ chối. Cô không còn nhìn chiếc bình như một vật kỷ niệm đau buồn nữa, mà nhìn nó như một biểu tượng của sự hồi sinh.
Trước khi cô đi, ông lão nói một câu cuối cùng:
Người ta thường sợ những vết nứt, nhưng con hãy nhớ rằng: Chính nhờ những vết nứt đó mà ánh sáng mới có thể len lỏi vào bên trong.

