Sự Tích Hoa Thủy Tiên không đơn thuần là một câu chuyện giải thích nguồn gốc loài hoa, mà còn phản ánh nỗi đau khổ của con người khi theo đuổi những thứ phù phiếm, hư ảo. Càng cố gắng nắm bắt những giá trị bề ngoài, con người càng cảm thấy trống rỗng và kiệt quệ.
Đứa trẻ không có bóng hình

Ngày xửa ngày xưa, tại vùng đất Hy Lạp huyền thoại, có một chàng trai tên là Narcissus kết tinh vẻ đẹp của thần sông Cephissus và nữ thần Liriope. Ngay từ khi chào đời, vẻ đẹp của Narcissus đã là một lời nguyền rực rỡ. Một vị tiên tri từng phán rằng:
Đứa trẻ này sẽ sống thọ, miễn là nó đừng bao giờ nhìn thấy chính mình.
Lo sợ lời tiên tri ứng nghiệm, nữ thần mẹ của chàng đã ra lệnh đập vỡ mọi mảnh gương, giấu nhẹm mọi thứ có thể phản chiếu trong dinh thự.

Narcissus lớn lên giữa rừng sâu, thanh khiết và rạng ngời như một vị thần, nhưng trái tim chàng lại lạnh băng như tuyết trên đỉnh Olympus. Chàng từ chối mọi lời tỏ tình, ngay cả tiếng lòng thổn thức của nàng tiên Echo tội nghiệp người chỉ có thể lặp lại những lời sau cuối của kẻ khác.
Cuộc hội ngộ định mệnh bên mặt hồ

Một buổi trưa nắng hạ, sau chuyến săn mệt nhoài, Narcissus tìm đến một thung lũng vắng vẻ, nơi có một hồ nước trong vắt như pha lê. Mặt hồ phẳng lặng, chưa từng bị khuấy động bởi bước chân của loài thú hay cánh chim trời.
Khi chàng cúi xuống định vốc nước giải khát, định mệnh đã giáng xuống. Lần đầu tiên trong đời, Narcissus nhìn thấy một khuôn mặt tuyệt mỹ hiện lên dưới làn nước sâu. Đôi mắt long lanh như sao trời, mái tóc bồng bềnh như mây vần và làn da mịn màng như cánh hoa. Narcissus ngây người, chàng không hề biết đó chính là bóng hình của mình. Chàng đã yêu, một tình yêu điên cuồng và tuyệt vọng dành cho chính hình ảnh phản chiếu ấy.
Tình yêu trong hư ảo

Narcissus vươn tay định ôm lấy “người thương”, nhưng vừa chạm vào, mặt hồ liền tan ra thành ngàn gợn sóng, bóng hình kia biến mất trong tích tắc. Chàng hoảng hốt, quỳ bên bờ đá, khẩn khoản van xin:
Hỡi vị thần xinh đẹp, vì sao người lại trốn tránh ta? Ánh mắt người rõ ràng nhìn ta đầy âu yếm, cớ sao khi ta chạm vào, người lại tan biến vào hư không?
Khi mặt nước tĩnh lặng, bóng hình lại hiện lên, đẹp đẽ và sầu muộn như chính chàng. Narcissus không ăn, không ngủ, ngày đêm quỳ bên hồ nước. Chàng quên bẵng cả thế gian, quên cả những nàng tiên đang xót xa đứng sau những gốc cây già. Chàng tan chảy trong tình yêu dành cho bản thân, một tình yêu mà càng cố chạm tới, càng trở nên xa vời.
Hóa thân vào đất mẹ

Sức lực chàng dần cạn kiệt, hơi thở nhẹ dần theo gió rừng. Trong hơi tàn, chàng vẫn thì thầm gọi tên mình:
Narcissus… Narcissus…
Ở phía xa, nàng Echo ẩn mình trong đá núi cũng đau đớn lặp lại những âm thanh cuối cùng ấy:
…Narcissus… Narcissus…
Khi trái tim ngừng đập, Narcissus ngã gục bên bờ hồ lạnh lẽo. Thần linh vì thương xót cho một vẻ đẹp hiếm thấy đã biến thân xác chàng thành một loài hoa trắng muốt, tinh khiết như sương mai với nhị vàng rực rỡ giữa lòng cánh hoa.

Loài hoa ấy không bao giờ mọc thẳng, mà luôn nghiêng mình xuống phía mặt nước, lặng lẽ soi bóng mình dưới dòng chảy thời gian. Người đời sau gọi đó là Hoa Thủy Tiên đóa hoa của sự kiêu hãnh và nỗi buồn thiên thu.

