Gió và Mặt Trời – Truyện ngụ ngôn

gio-va-mat-troi

Truyện ngụ ngôn Gió và Mặt Trời dạy chúng ta nếu muốn ai đó làm điều gì cho mình, hãy dùng lời nói nhẹ nhàng và lòng tốt, đừng dùng sự giận dữ hay bắt ép, vì tình yêu thương lúc nào cũng mạnh hơn sức mạnh thô bạo.

Cuộc thi tài trên bầu trời

gio-va-mat-troi
Cuộc thi giữa gió và mặt trời

Ngày xửa ngày xưa, trên bầu trời xanh thẳm, có anh Gió Bắc hung hăng và bác Mặt Trời hiền lành. Anh Gió lúc nào cũng tự hào mình là mạnh nhất vì có thể thổi bay những mái nhà và làm rung chuyển cả rừng cây.

Một hôm, anh Gió thách thức bác Mặt Trời:

Bác xem kìa, có một người khách đang đi bộ dưới kia. Ai trong chúng ta có thể làm cho ông ấy phải cởi chiếc áo choàng ra trước, người đó sẽ là kẻ mạnh nhất!

Bác Mặt Trời mỉm cười gật đầu:

Được thôi, bác đồng ý. Anh hãy bắt đầu trước đi!

Cuộc tấn công của anh Gió Bắc

gio-va-mat-troi
Cuộc tấn công của

Anh Gió Bắc bắt đầu lấy hơi, thổi mạnh vào người lữ hành. Anh nghĩ bụng: “Mình chỉ cần thổi một cái thật mạnh là chiếc áo sẽ bay mất ngay thôi!”

Anh thổi: “Vù… vù… vù…!” 

Những luồng gió lạnh buốt rít lên, quật liên tiếp vào chiếc áo choàng. Nhưng lại không ngờ, gió càng thổi mạnh, người khách lại càng thấy lạnh. Ông lão run cầm cập, vội vàng quấn chặt lấy vvạt áo và túm chặt chiếc dây lưng để gió không lùa vào được.

Anh Gió tức giận, điên cuồng gào thét, thổi mạnh đến mức mây đen kéo đến, lá khô bay mù trời, nhưng người khách nhất quyết không buông chiếc áo. Cuối cùng, anh Gió kiệt sức, lủi thủi dừng lại và bảo:

Tôi chịu thua rồi, tôi không thể nào làm ông ấy cởi chiếc áo đó ra được!

Sự ấm áp của bác Mặt Trời

gio-va-mat-troi
Sự ấm áp của bác mặt trời

Lúc bấy giờ, bác Mặt Trời mới nhẹ nhàng ló ra sau đám mây. Bác không thổi, cũng không gào thét. Bác chỉ tỏa những tia nắng ấm áp xuống mặt đất.

Chỉ một lát sau, người khách bộ hành cảm thấy dễ chịu hẳn. Ông ấy nới lỏng bàn tay đang nắm chặt áo. Rồi bác Mặt Trời lại chiếu nắng rực rỡ hơn một chút nữa, làm không khí nóng dần lên.

Người khách bắt đầu đổ mồ hôi. Ông lão dừng lại, lấy tay lau trán và tự nhủ: “Ôi, sao thời tiết thay đổi nhanh thế, mới lạnh đó mà giờ đã nóng nực quá rồi!”

Thế là, ông lão tự nguyện cởi chiếc áo choàng dày cộp ra, vắt lên tay và thong dong đi tìm một gốc cây bóng mát để nghỉ ngơi.

Anh Gió Bắc đứng trên cao nhìn xuống, vô cùng kinh ngạc. Lúc này, bác Mặt Trời mới nhẹ nhàng nói:

Cháu thấy không, đôi khi sự dịu dàng và ấm áp lại có sức mạnh lớn hơn sự hung dữ và ép buộc đấy!