Chuyện Tu Bổ Muôn Loài giải thích một cách hóm hỉnh về tập tính sinh học của loài vật thông qua trí tưởng tượng dân gian phong phú. Dù là những “mảnh ghép” chắp vá, nhưng mỗi loài đều biết cách nâng niu và thích nghi để tồn tại.
Chiếu chỉ từ Thiên Đình

Thuở tạo thiên lập địa, khi đất trời còn sơ khai, Đức Ngọc Hoàng đã nặn ra muôn thú và cỏ cây. Thế nhưng, trong lúc bận rộn tạo tác hóa công, Ngài vô tình để sót nhiều loài vật với thân hình khiếm khuyết. Kẻ thì thiếu chân, người thì cụt cẳng, khiến việc đi lại, sinh tồn dưới hạ giới gặp muôn vàn trắc trở.
Thấy vậy, Ngọc Hoàng lệnh cho ba vị thiên thần mang theo túi bách bảo chứa đầy xương thịt, gân cốt xuống trần gian để “tu bổ” lại những gì còn thiếu sót. Tin vui lan đi nhanh hơn gió, muôn loài rầm rộ kéo nhau về kinh đô để cầu xin các thần ban cho một cơ thể vẹn toàn.
Chân Chó và chân Vịt

Ngày qua ngày, vật liệu trong túi bách bảo cứ vơi dần. Đúng lúc các vị thần định dọn dẹp để bay về trời thì nghe tiếng chân chạy huỳnh huỵch và tiếng cánh vỗ lạch bạch. Đó là Chó và Vịt là hai kẻ chậm chân nhất vì vốn dĩ lúc ấy Chó chỉ có ba chân, còn Vịt thì độc nhất một chiếc cẳng gầy.
Chúng mồ hôi nhễ nhại, quỳ sụp xuống van nài:
Tâu các vị đại thần, xin dủ lòng thương xót cho kẻ tật nguyền này. Chúng con đi đứng khó khăn, xin hãy cho chúng con thêm một chiếc cẳng để được đi lại vững vàng như chúng bạn!
Các thần nhìn nhau ái ngại vì linh cốt đã cạn sạch. Nhưng trước sự khẩn thiết của hai con vật, vị thần đầu đàn nhìn quanh điện thờ, bèn bẻ tạm một chiếc chân ghế gỗ chắp vào chỗ thiếu sau mông con Chó, rồi lại nhặt một chiếc que cây mảnh khảnh chắp cho con Vịt. Thần dặn kỹ:
Vật liệu này là đồ nhân gian, không bền như cốt tiên. Khi nào đi thì dùng, lúc nào ngủ các ngươi nhớ giơ chiếc chân này lên cao, đừng để chạm đất ẩm kẻo mục nát, hư hỏng mất!
Từ đó về sau, mỗi khi chợp mắt, Chó và Vịt luôn co một cẳng lên trời như một thói quen đầy cẩn trọng.
Những đôi chân của loài chim

Khi các thần vừa bước chân lên đám mây ngũ sắc để về trời, bỗng một đàn chim nhỏ gồm Chiền chiện, Chìa vôi, Đỏ nách, Ốc cau… bay tới, líu lo khóc lóc. Chúng vốn không có chân, nãy giờ phải lăn lê, bò toài nên đến muộn nhất.
Nhìn đàn chim đáng thương, một vị thần động lòng trắc ẩn. Ngài nhìn thấy trên bàn thờ còn lại một bình hương, bèn bẻ những chân hương gầy guộc, đỏ thắm, chắp cho mỗi con một cặp chân nhỏ xíu như sợi chỉ. Lũ chim nhìn đôi chân mỏng manh, lo sợ kêu lên:
Trời ơi! Chân yếu thế này, nhỡ gió thổi bay hay đậu vào cành sắc thì gãy mất mất sao?
Vị thần ôn tồn khuyên nhủ:
Chịu khó giữ gìn một chút! Chân tuy yếu nhưng dẻo dai. Từ nay, trước khi muốn đậu xuống đâu, các ngươi hãy nhớ ‘nhún’ thử vài lần để xem đất có chắc, cành có vững hay không rồi hãy đặt cả thân mình xuống.
Bởi thế mà ngày nay, khi quan sát loài chim nhỏ, ta luôn thấy chúng có thói quen chới với, nhún chân ba lần thử đất trước khi thực sự đứng yên.
Xem thêm:

