Quà tặng cuộc sống về Chiếc lọ và Hai hạt đậu nói về sự kết nối, xoa dịu giữa người với người, vật chất không phải là thứ quan trọng nhất mà là một mối liên hệ, một sự quan tâm để cảm thấy mình vẫn còn được nhớ đến và có ý nghĩa.
Bóng đêm trong tâm hồn

Trong góc phòng số 203 của trại dưỡng lão, Bà Helen sống những ngày tháng u buồn nhất. Căn phòng nhỏ bé ấy, với ánh đèn yếu ớt và bức tường xám xịt, giống như một nhà tù giam giữ tinh thần bà. Chồng bà đã ra đi sớm, con cháu thì bận rộn. Bà cảm thấy mình bị lãng quên, trở nên cáu kỉnh, u uất và luôn nhìn cuộc sống qua lăng kính tuyệt vọng. Đối với bà, tương lai chỉ là một chuỗi ngày dài chờ đợi.
Một buổi chiều, cánh cửa phòng bà Helen khẽ mở. Cô bé hàng xóm tên Lisa, khoảng tám tuổi, với đôi mắt tròn xoe và nụ cười rạng rỡ, bước vào chỗ bà khẽ nói:
Chào bà Helen!
Cô bé cầm trên tay một món quà gói ghém sơ sài: một chiếc lọ thủy tinh cũ đựng đầy đất, và lộ ra hai hạt đậu khô, nhăn nheo.
Lisa đặt chiếc lọ lên bàn cạnh giường, nơi vốn chỉ có những hộp thuốc và tờ báo cũ:
Cháu tặng bà. Bà hãy chăm sóc chúng nhé. Khi hai hạt đậu này lớn lên, bà sẽ thấy một điều thật sự kỳ diệu!
Bà Helen cau mày nhìn hai hạt đậu nhỏ bé, cằn cỗi. Bà nghĩ: “Kỳ diệu? Cháu bé này thật ngây thơ. Điều kỳ diệu gì có thể đến từ những thứ vô dụng thế này chứ?” Bà nhận món quà, chủ yếu vì không muốn làm cô bé buồn.
Tia nắng xanh

Bà Helen đặt chiếc lọ bên cửa sổ. Chiều hôm đó, theo thói quen, bà tưới cho chúng vài giọt nước. Dù vẫn bi quan, nhưng bà lại bắt đầu quan sát chúng.
Một tuần trôi qua, rồi hai tuần… Một buổi sáng, khi ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ, bà Helen đưa mắt nhìn. Bỗng nhiên, bà nín thở.
Từ lớp đất nâu xám, một chiếc mầm non xanh mướt, nhỏ xíu như sợi chỉ, đã dũng cảm vươn lên! Đó là mầm của hạt đậu thứ nhất.
Khoảnh khắc đó, một điều gì đó bên trong bà Helen đã tan vỡ, không phải là buồn bã, mà là bức tường lạnh lẽo bao quanh trái tim bà.
Bà bắt đầu thay đổi toàn bộ thói quen. Bà mở rèm cửa rộng hơn để mầm cây nhận đủ ánh sáng. Bà di chuyển chiếc lọ đến nơi ấm áp hơn. Bà bắt đầu nói chuyện với cái mầm, thủ thỉ những lời mà trước đây bà không bao giờ nghĩ mình sẽ nói: “Cháu phải lớn thật nhanh nhé, cô bé mạnh mẽ của bà.”
Sức sống lan tỏa
Khi hạt đậu thứ hai cũng nảy mầm sau đó vài ngày, niềm vui của bà Helen trở nên trọn vẹn

Căn phòng 203 vốn u ám giờ đã đầy ắp ánh sáng. Bà Helen, từ một người khó tính và cô độc, trở thành một người hoạt bát và cởi mở. Bà bắt đầu chia sẻ câu chuyện về hai hạt đậu với các y tá và những người bạn cùng phòng. Bà không còn than phiền nữa, thay vào đó, bà chia sẻ sự hứng khởi về cách những chiếc lá non đầu tiên đang bung ra.
Sự sống nhỏ bé trong chiếc lọ đã mang lại cho bà một mục đích để thức dậy mỗi sáng, một điều gì đó để chăm sóc và yêu thương. Bà Helen nhận ra rằng, niềm hy vọng không cần phải là một điều vĩ đại, mà chỉ cần là một sự sống nhỏ bé cần ta vun đắp.

