Truyện Đeo chuông cho mèo nhắc ta rằng khi gặp vấn đề, đừng chỉ nghĩ ra những cách làm “vui vẻ” hay “hay ho”, mà hãy tự hỏi: “Mình có làm được không?”. Và hãy học cách suy nghĩ kỹ càng và thực tế nhé!
Kẻ thù thầm lặng

Tại một cửa hàng bách hóa, có một ổ chuột đã sống lâu ở đây. Chúng gặm nhấm từng túi bánh, túi keo, từng bao ngũ cốc và biến nơi đây thành thiên đường đồ ăn của chúng. Thế nhưng, chuỗi ngày tươi đẹp ấy bỗng chốc sụp đổ khi ông chủ mang về một con Mèo già có đôi mắt xanh biếc và bước chân êm như nhung.
Con Mèo này không bao giờ kêu “Meo meo” báo trước. Nó cứ thế xuất hiện, lừ lừ như một bóng ma, khiến đám chuột rất sợ và đã phải hi sinh mất vài con. Cả hang chuột sống trong nỗi khiếp sợ bao trùm.
Ý tưởng của chuột trẻ

Lũ chuột đã có cuộc họp khẩn cấp được triệu tập dưới gầm tủ gỗ. Những con chuột đầu mục, chuột già, chuột trẻ ngồi vây quanh, mặt mày xám xịt.
Bỗng nhiên, một chú Chuột Choai đứng phắt dậy, vuốt râu vẻ rất tự tin:
Thưa các bác, tôi đã tìm ra cách rồi! Sở dĩ chúng ta sợ con Mèo vì nó đi quá êm. Vậy thì đơn giản thôi, chúng ta chỉ cần lấy một chiếc chuông đồng, đeo vào cổ nó. Hễ nó bước đi, chuông sẽ kêu ‘leng keng’, chúng ta sẽ biết đường mà chạy trước. Thật là một giải pháp thiên tài, đúng không?
Cả hang chuột ồ lên kinh ngạc. Tiếng vỗ tay vang dội. Những con chuột khác khen ngợi không ngớt: “Đúng là tuổi trẻ tài cao!“, “Sao chúng ta không nghĩ ra sớm hơn nhỉ?“. Chúng bắt đầu mơ về một tương lai tươi sáng, nơi chúng có thể tha hồ ăn vụng mà không sợ con mèo già kia.
Câu hỏi của Chuột Già

Trong lúc đám đông đang mải mê ăn mừng chiến thắng… trên lý thuyết, một cụ Chuột Già khôn ngoan, nãy giờ vẫn im lặng ngồi trong góc, bỗng chậm rãi lên tiếng:
Ý tưởng của anh bạn trẻ đây quả thực rất xuất sắc. Nếu làm được, vương quốc chúng ta sẽ thái bình. Nhưng có một chi tiết nhỏ tôi muốn hỏi: Trong số chúng ta, ai sẽ là người xung phong bò đến gần và đeo chuông ấy vào cổ con Mèo?
Không gian bỗng chốc im bặt. Tiếng vỗ tay tắt ngấm. Những chú chuột vừa nãy còn hăng hái nhất giờ bỗng cúi gầm mặt xuống đất, hoặc giả vờ tìm kiếm cái gì đó dưới chân.
Con Chuột Choai đưa ra ý tưởng thì lảng đi chỗ khác:
Tôi… tôi chỉ giỏi về mặt chiến lược thôi, việc thực thi cần những người có sức khỏe
Những con chuột khỏe mạnh thì bảo:
Tôi còn vợ con ở nhà, nhỡ có chuyện gì thì ai lo?
Cuối cùng, chiếc chuông đồng vẫn nằm chơ vơ trên sàn đất lạnh lẽo, và con Mèo vẫn là nỗi khiếp sợ như bao ngày.
Xem thêm:

