Trân trọng những gì mình đang có – Quà tặng cuộc sống

tran-trong-nhung-gi-minh-dang-co

Trân trọng những gì mình đang cóquà tặng cuộc sống dạy cho chúng ta lòng biết ơn, biết chấp nhận và định nghĩa về hạnh phúc. Phải trân trọng những điều trước mắt vì hạnh phúc nhất chính là khi chúng ta thật sự biết đủ.

Khát vọng xa vời

tran-trong-nhung-gi-minh-dang-co
Chàng trai luôn mơ ước đến những điều xa vời

Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng yên bình nằm nép mình bên dòng sông, có chàng trai trẻ tên là Liam. Cuộc sống của cậu giản dị nhưng đầy ắp yêu thương từ mẹ già. Dẫu những bữa cơm chỉ có cơm trắng và rau luộc, nhưng trong ngôi nhà nhỏ luôn vang lên tiếng cười và sự bình yên.

Thế nhưng, trong lòng Liam lại luôn mang một khát khao lớn lao, cậu luôn mơ có một cuộc đời hoàn toàn khác một cuộc sống giàu sang, với nhà cao cửa rộng và tiền bạc không phải lo toan. Cậu thường ngồi bên sông, ánh mắt xa xăm, thầm trách móc số phận: “Giá như mình có thể rời khỏi nơi này, giá như mình có thứ gì đó thực sự lớn lao…”

Cơ hội có được cuộc đời mới

tran-trong-nhung-gi-minh-dang-co
Chàng trai gặp ông cụ có râu tóc bạc phơ

Một buổi chiều nọ, một ông lão râu tóc bạc phơ, ánh mắt đầy trí tuệ xuất hiện bên bờ sông. Ông mỉm cười hiền từ và nói thẳng vào nỗi lòng của Liam:

Ta biết con đang tìm kiếm hạnh phúc vĩ đại. Ta sẽ trao cho con một cơ hội để tìm kiếm điều đó.

Ông lão chỉ tay vào một con đường xuyên qua khu rừng rậm rạp:

Hãy đi con đường này. Trên đường đi, con sẽ thấy vô số viên ngọc lấp lánh. Con có thể nhặt bất kỳ viên nào, nhưng hãy nhớ kỹ quy tắc: Con chỉ được chọn một viên duy nhất, không được quay đầu lại, và thời gian của con chỉ có bảy ngày. Viên ngọc càng lớn, hạnh phúc con nhận được sẽ càng trọn vẹn.

Tim Liam đập rộn ràng. Đây chính là khoảnh khắc thay đổi cuộc đời cậu! Cậu vội vàng cảm ơn ông lão và bắt đầu hành trình với chiếc túi nhỏ, đầy ắp sự tham lam và hy vọng.

Bi kịch của sự tham lam

tran-trong-nhung-gi-minh-dang-co
Chàng trai không lấy viên ngọc to đã thấy

Con đường xuyên rừng quả nhiên là một kho báu. Ngày đầu tiên, Liam gặp một viên ngọc sáng lấp lánh, to bằng nắm tay. Cậu cầm lên, nó nặng trịch, ánh sáng của nó khiến cậu mê mẩn. Nhưng rồi, giọng nói nhỏ bé của sự tham lam vang lên: “Không, không được vội vàng! Ông lão nói phía trước còn nhiều hơn. Chắc chắn sẽ có viên ngọc lớn hơn nữa, hoàn hảo hơn!” Liam đặt viên ngọc xuống và tiếp tục đi.

Ngày thứ hai, rồi ngày thứ ba trôi qua. Liam liên tục bắt gặp những viên ngọc đẹp, nhưng mỗi lần đều tự nhủ: “Món quà lớn nhất vẫn đang đợi mình phía trước. Mình không thể thỏa hiệp với những thứ này!”

Cứ thế, cậu miệt mài tiến bước, bỏ lỡ hết cơ hội này đến cơ hội khác. Nhưng rồi, một sự thật đáng sợ dần hiện ra: Những viên ngọc cậu gặp càng ngày càng nhỏ đi, và con đường bắt đầu tối tăm hơn.

Giọt nước mắt hối hận

tran-trong-nhung-gi-minh-dang-co
Chàng trai buồn khóc nhặt viên ngọc nhỏ

Đến ngày thứ bảy, khi ánh mặt trời đang chìm dần, Liam hoảng hốt nhận ra mình đã đến gần cuối con đường. Trước mặt cậu chỉ còn rải rác những viên ngọc nhỏ xíu, xỉn màu, chẳng đáng là bao. Quá tuyệt vọng, cậu vội vàng nhặt lấy một viên ngọc bé tí, lòng nặng trĩu sự thất vọng và hối hận.

Liam gục xuống bên vệ đường, ôm mặt nức nở:

Giá như… giá như mình đã biết đủ và nhặt viên ngọc đầu tiên! Mình đã chạy theo những ảo ảnh không có thật và mất đi tất cả.

Khám phá kho báu thật sự

tran-trong-nhung-gi-minh-dang-co
Chàng trai trở về nhà và ôm mẹ

Đúng lúc đó, ông lão râu trắng lại xuất hiện bên cạnh cậu. Nhìn Liam với ánh mắt dịu dàng, ông hỏi:

Con đã tìm thấy viên ngọc lớn nhất chưa? Con có học được bài học gì từ hành trình này không?

Liam cúi đầu, giọng nghẹn ngào:

Thưa ông, con đã quá tham lam. Con luôn nghĩ rằng hạnh phúc là thứ ở phía xa, to lớn và lấp lánh. Con đã bỏ lỡ những điều tốt đẹp ngay trước mắt chỉ vì chạy theo một hy vọng hão huyền. Con nhận ra rằng, Hạnh phúc không nằm ở những gì con chưa có, mà nằm ở những gì con đã có nhưng lại vô tình xem nhẹ.

Ông lão mỉm cười nhân hậu:

Đúng vậy, con trai. Hạnh phúc không phải là viên ngọc con tìm thấy ở cuối con đường, mà là kho báu mà con mang theo trong lòng. Hãy trở về và trân trọng những gì con đang có: mái nhà nhỏ, người mẹ yêu thương, và những ngày bình dị nhưng quý giá.

Liam trở về làng, lòng nhẹ nhõm và tràn ngập lòng biết ơn. Từ đó, cậu không còn mơ về sự giàu sang xa vời nữa. Cậu ôm chặt mẹ, tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị nhất một bữa cơm nóng, một buổi chiều bình yên bên bờ sông.

Liam đã nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là viên ngọc lớn nhất trên thế gian, mà là sự biết đủ và trân trọng hiện tại.