Sự tích hoa cúc trắng – Truyện cổ tích Việt Nam

su-tich-hoa-cuc-trang

Sự tích hoa cúc trắng là câu truyện cổ tích giải thích về nguồn gốc loài hoa Cúc trắng với vô số cánh nhỏ như một biểu tượng vĩnh cửu của lòng hiếu thảo. Cùng với khát vọng cứu mẹ đến từ tình yêu thương được cụ thể hóa bằng hành động của cô bé.

Hoàn cảnh khó khăn và lòng hiếu thảo

su-tich-hoa-cuc-trang
Người mẹ bị bệnh nằm trên giường

Ngày xửa ngày xưa, trong một xóm vắng có nhà nọ chỉ có hai mẹ con, họ nương tựa nhau mà sống. Vì người cha đã mất từ rất sớm nên để lại hai mẹ con đơn côi trong túp lều nhỏ được dựng tạm bợ như ngôi nhà nhỏ, họ phải làm việc vô cùng vất vả mới kiếm vừa đủ ăn.

Một hôm, vì làm việc vất vả nên người mẹ đã ốm nặng, không thể làm gì được nữa chỉ có thể dựa vào cô con gái bé bỏng chăm sóc. Cô bé lo lắng và thương mẹ vô cùng. Cô bé chạy đi khắp nơi tìm thầy, tìm thuốc nhưng đều vô vọng vì nhà quá nghèo, không có tiền nên thầy thuốc khắp nơi đều từ chối chữa trị.

Lời mách bảo của ông Bụt

su-tich-hoa-cuc-trang
Ông bụt đến chữa bệnh cho mẹ cô bé

Trong lúc cô bé đang tuyệt vọng, vừa đi vừa khóc ở trên đường cô bé đã gặp được một ông lão râu tóc bạc phơ xuất hiện bên vệ đường. Ông lão hỏi cô bé:

Này cô bé, cháu đi đâu mà sao lại khóc thương tâm đến vậy?

Cô bé nén nước mắt, lễ phép trả lời ông lão:

Thưa cụ, cháu đang đi tìm thầy thuốc ạ, mẹ cháu đang bệnh nặng nhưng nhà cháu không có nhiều tiền để mời thầy thuốc ạ!

Ông lão nghe xong, khuôn mặt đầy vẻ cảm thông. Ông nói:

Ta là thầy thuốc đây, cháu dẫn ta về nhà, ta sẽ chữa cho mẹ cháu!

Cô bé vui mừng dẫn đường cho cụ già về nhà mình. Sau khi ông cụ đến xem bệnh cho người mẹ, ông quay sang cô bé nói:

Bệnh của mẹ cháu đã rất nặng nhưng ta sẽ cố hết sức chữa cho mẹ cháu. Cháu hãy đi tìm một bông hoa trắng. Bông hoa ấy có thể giúp mẹ cháu khỏe lại.

Cô bé mừng rỡ hỏi dồn:

Thưa ông, bông hoa ấy ở đâu ạ? Cháu phải làm sao để tìm thấy nó?

Ông lão mỉm cười hiền từ, rồi chỉ tay về phía khu rừng sâu:

Bông hoa nằm sâu trong rừng. Nhưng cháu phải nhớ kỹ điều này: mỗi cánh hoa là tượng trưng cho một ngày mẹ cháu được sống thêm. Cháu hãy đếm thật cẩn thận!

Lòng hiếu thảo của cô bé

su-tich-hoa-cuc-trang
Cô bé đếm cánh hoa và khóc

Lúc này ngoài trời rất lạnh cô bé chỉ mặc chiếc áo mỏng chạy vội vã chạy vào rừng sâu. Sau một hồi tìm kiếm vất vả, cuối cùng cô cũng tìm thấy một bông hoa trắng nằm nép mình bên một tảng đá.

Cô bé nâng niu bông hoa, đếm thử số cánh hoa. Cô bé đếm: “Một, hai, ba, bốn…” tổng cộng bông hoa chỉ có hai mươi cánh.

Hai mươi cánh hoa, tức là mẹ cô chỉ còn được sống thêm hai mươi ngày nữa! Cô bé khóc nức nở vì thương mẹ. Cô nghĩ: “Hai mươi ngày sao mà ngắn ngủi quá! Mình phải làm sao đây?”

Đột nhiên, cô bé nhớ lại lời ông lão: “Mỗi cánh hoa là tượng trưng cho một ngày mẹ cháu được sống thêm.”

Cô bé nhìn bông hoa, rồi nhìn về phía ngôi nhà có người mẹ đang nằm bệnh, trong lòng dâng lên tình thương và khao khát mẹ được sống lâu hơn.

Khao khát kéo dài sự sống cho mẹ

su-tich-hoa-cuc-trang
Cô bé ngồi xé nhỏ từng cánh hoa

Cô bé thầm nghĩ: “Nếu mỗi cánh hoa là một ngày, vậy thì mình phải làm cho bông hoa có thật nhiều cánh! Dù phải làm gì, mình cũng phải giúp mẹ sống lâu hơn!”

Sau một hồi suy nghĩ, cô bé ngồi xuống, cẩn thận xé nhỏ từng cánh hoa trắng mỏng manh thành những sợi nhỏ li ti, những sợi nhỏ ấy lại biến thành những cánh hoa mới. Cô bé cứ tỉ mỉ xé, xé mãi cho đến khi bông hoa có vô số cánh, không thể đếm xuể được nữa. Bông hoa trắng ban đầu chỉ có hai mươi cánh bây giờ đã trở thành một bông hoa tròn xoe, với hàng trăm, hàng ngàn cánh nhỏ li ti tỏa ra.

Sự đền đáp xứng đáng

su-tich-hoa-cuc-trang
Người mẹ khỏe lại và hạnh phúc bên con gái

Cô bé sung sướng, vội mang bông hoa về nhà. Đến nơi cô đã thấy cụ già đứng đợi cô trước cửa chào đón cô. Cô bé vào nhà đặt bông hoa bên cạnh giường mẹ, điều kỳ diệu đã xảy ra: mùi hương của bông hoa lan tỏa khắp căn phòng, bệnh tình của mẹ cô bé thuyên giảm hẳn, rồi khỏi hẳn!

Cụ già nhìn cô bé và nói:

Mẹ cháu đã khỏi bệnh rồi đấy. Đó là phần thưởng cho lòng hiếu thảo ngoan ngoãn của cháu. 

Nói xong ông lão biến mất. Từ đó, hai mẹ con sống bên nhau thật hạnh phúc. Và loài hoa này, với vô số cánh mỏng manh, trắng muốt, đã được người đời gọi tên là Hoa Cúc Trắng, và đó đã trở thành biểu tượng lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ.