Truyện cổ tích về cây khoai lang lòng hiếu thảo chân thành có khả năng lay động cả đất trời và trái tim ấm áp và đôi bàn tay chăm chỉ là hạt giống tốt nhất để gieo trồng nên hạnh phúc.
Giấc mơ hạt gạo của cậu bé nghèo

Ngày xưa, ở một bìa rừng xa xôi, có hai bà cháu sống trong một túp lều cỏ. Tài sản quý giá nhất của họ là tình yêu thương, còn cái bụng thì lúc nào cũng sôi lên vì đói. Hàng ngày, cậu bé phải vào rừng sâu đào củ mài về ăn , đó là một thứ củ cứng ngắc và nhạt nhẽo để hai bà cháu ăn và sống qua bữa.
Một buổi chiều, nhìn đôi tay gầy guộc của bà run rẩy cầm miếng củ mài, cậu bé nắm lấy tay bà khẩn khoản:
Bà ơi, cháu đã lớn rồi. Cháu sẽ không để bà phải ăn củ mài cực khổ mãi đâu. Cháu sẽ đi tìm lúa giống, con sẽ trồng ra những hạt gạo trắng ngần để bà được ăn cơm dẻo.

Cậu bé làm việc không quản nắng mưa, chăm chút cho nương lúa nhỏ như chăm sóc một báu vật. Khi những bông lúa bắt đầu uốn câu, chín vàng rực rỡ như mật ong, cậu bé mỉm cười hạnh phúc:
Ngày mai, bà sẽ được ăn bát cơm thơm nhất đời!
Điều ước của trái tim

Thế nhưng, đất trời bỗng nổi cơn thịnh nộ. Một trận đại hỏa hoạn tràn qua khu rừng, thiêu rụi tất cả. Nương lúa chín vàng giờ chỉ còn là một vạt tro đen xám xịt. Cậu bé quỳ xuống, nước mắt lã chã rơi vì thương bà lại phải chịu đói.
Chính lúc ấy, một làn khói trắng tỏa ra, ông Bụt hiện lên với ánh mắt hiền từ:
Hỡi cậu bé hiếu thảo, ta cảm động trước tấm lòng của con. Ta ban cho con một điều ước, con muốn giàu sang hay lúa gạo đầy kho?

Cậu bé quẹt nước mắt, cung kính thưa:
Thưa ông, con không cần giàu sang, con chỉ ước sao cho bà của con không bị đói nữa. Bà già yếu lắm rồi, không thể chờ lúa mọc lại đâu ông ạ!
Ông Bụt mỉm cười gật đầu rồi biến mất vào không trung.
Phép màu trong đống tro tàn

Trưa hôm ấy, cậu bé thẫn thờ đi vào rừng tìm thức ăn. Củ mài đã cháy sạch, nấm rừng cũng không còn. Bỗng nhiên, mũi cậu ngửi thấy một mùi hương lạ lùng – nó thơm ngòn ngọt, bùi bùi lan tỏa từ dưới lớp đất nóng hổi.
Cậu tò mò bới đất và tìm thấy một loại củ kỳ lạ. Vỏ nó màu đỏ tía, bên trong ruột vàng ruộm như nắng mùa thu. Vì bị lửa rừng hun nóng, củ ấy mềm mịn và thơm phức. Cậu nếm thử một miếng, vị ngọt lịm tan đầu lưỡi khiến cậu tỉnh cả người.
Cậu vội vàng đào thêm mấy củ mang về cho bà. Vừa ăn, bà vừa thấy sức lực tràn trề, đôi mắt bà sáng lại. Bà xúc động nói:
Cháu ơi, đây hẳn là ‘vàng’ của đất mà ông Bụt ban cho những người nghèo hiếu thảo như chúng ta. Cháu hãy đem thứ cây này đi trồng khắp nơi, để không còn ai phải khóc vì đói nữa.
Sự hồi sinh của màu xanh tía

Ngay khi vừa bước ra cửa rừng, một dải dây leo xanh mướt, mềm mại bỗng quấn lấy chân cậu bé như muốn nhắn nhủ điều gì. Cậu hiểu ý, bèn mang những đoạn dây ấy đi trồng khắp bìa rừng, bờ suối.
Chỉ vài tháng sau, những dải dây leo ấy đã phủ kín mặt đất bằng màu xanh hy vọng. Dưới mỗi gốc cây, những chiếc rễ phình to thành những củ khoai lang mập mạp, ngọt bùi. Cậu bé dạy mọi người rằng:
Chỉ cần vùi một đoạn dây xuống đất và chăm sóc bằng tình yêu, đất mẹ sẽ trả lại cho chúng ta sự ấm noTừ đó, cái tên Khoai Lang ra đời, trở thành biểu tượng của lòng hiếu thảo và sự kiên cường vượt qua nghịch cảnh.

