Ôm cây đợi thỏ – Truyện ngụ ngôn

om-cay-doi-tho

Truyện ngụ ngôn ôm cây đợi thỏ dạy chúng ta rằng muốn có ăn thì phải chăm chỉ làm việc, không nên dựa vào sự may mắn tình cờ. Lao động mới mang lại niềm vui và sự no ấm thực sự!

May mắn bất ngờ

om-cay-doi-tho
May mắn bất ngờ

Ngày xửa ngày xưa, ở vùng quê nọ có một người nông dân nghèo sống bằng nghề cày ruộng. Anh ta vốn tính lười biếng, làm việc gì cũng chỉ muốn nhanh chóng và ít tốn sức nhất.

Một hôm, trong khi anh ta đang uể oải cày ruộng giữa cái nắng ban trưa, anh bỗng nghe thấy một tiếng “bịch” thật lớn. Quay đầu nhìn lại anh thấy từ trong bụi rậm, một con thỏ hoảng sợ chạy thục mạng ra ngoài. Vì chạy quá nhanh và không kịp nhìn đường, con thỏ đã đâm sầm đầu vào một gốc cây to giữa cánh đồng. Cú va chạm mạnh đến nỗi con thỏ gãy cổ và chết ngay tại chỗ.

Người nông dân chứng kiến cảnh đó thì mừng rỡ khôn xiết. Anh ta vứt cày, chạy lại nhặt con thỏ béo tốt lên và cười đắc ý:

Chà! Chẳng cần tốn chút công sức nào mà lại có bữa thịt thỏ ngon lành. Thế này thì việc gì phải cày cấy cho mệt nhọc!

Hôm đó, anh ta mang thỏ về làm thịt và đánh một bữa no nê. Đêm nằm, anh ta cứ mơ tưởng về việc những con thỏ khác cũng sẽ tự đâm đầu vào gốc cây như thế thì mỗi ngày anh anh chẳng cần phải cày cuốc làm chi nữa.

Ảo tưởng và chờ đợi vô vọng

om-cay-doi-tho
Sự ảo tưởng và chờ đợi vô vọng

Kể từ ngày hôm sau, người nông dân bỏ hẳn việc đồng áng. Anh ta không đụng đến cái cày, cũng chẳng buồn gieo hạt. Suốt ngày, anh ta chỉ ra cánh đồng, ngồi dưới bóng mát của gốc cây đó để chờ đợi. Anh ta vừa nhìn chằm chằm vào bụi rậm, vừa lẩm bẩm:

Đợi một chút nữa thôi, chắc chắn sẽ có con thỏ khác chạy ra và đâm đầu vào đây cho mà xem.

Các bác nông dân trong làng đi ngang qua thấy anh ta vẫn ngồi ngẩn ngơ bên gốc cây thì đều cười nhạo và bảo:

Đúng là kẻ ngốc! Chuyện thỏ đâm đầu vào gốc cây chỉ là sự tình cờ, sao có thể coi đó là cách để kiếm ăn mãi được?

Hối hận muộn màng

om-cay-doi-tho
Hối hận muộn màng

Ngày qua ngày, rồi tháng qua tháng, chẳng có thêm con thỏ nào xuất hiện. Trong khi đó ruộng đồng của anh ta vì không được chăm sóc nên cỏ dại mọc um tùm, mùa màng héo úa, thóc lúa chẳng thu được hạt nào.

Đến lúc lương thực cạn kiệt, người nông dân mới hối hận thì đã quá muộn. Anh ta vừa đói khát, vừa bị mọi người chê cười vì sự lười biếng và ngu dại của mình.