Những lá thư không được trả lời – Quà tặng cuộc sống

nhung-la-thu-khong-duoc-tra-loi

Những lá thư không được trả lời là một phần quà tặng cuộc sống cho mọi biết rằng Hạnh phúc và ý nghĩa của cuộc đời không nằm ở những gì ta nhận được, mà nằm ở những gì ta có thể cho đi, ngay cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Sức mạnh của lòng nhân ái và ý chí có thể biến sự tàn phế thành sự vĩ đại.

Nỗi cô đơn và tuyệt vọng

nhung-la-thu-khong-duoc-tra-loi
Người đàn ông cô đơn tuyệt vọng sau tai nạn

Trong một thành phố rộng lớn nọ, có một người đàn ông vừa phải trải qua cuộc phẫu thuật vì tai nạn giao thông khủng khiếp. Cú sốc đó đã cướp đi hai chân và cánh tay trái của ông. Trên cơ thể tàn phế ấy, ông chỉ còn lại cánh tay phải với ngón cái và ngón trỏ còn cử động được. Tuy nhiên, điều kỳ diệu là ông vẫn giữ được một trí não minh mẫn và một tâm hồn rộng mở.

Suốt những ngày tháng nằm viện kéo dài, ông phải đối diện với một bi kịch khác, còn lạnh lẽo hơn vết thương thể xác chính là sự cô đơn tuyệt đối. Ông không người thân, không họ hàng. Không ai đến thăm. Điện thoại, thư từ tất cả đều không có. Ông như bị tách khỏi dòng chảy của thế giới. Sự cô đơn và tuyệt vọng cứ thế bao trùm lấy ông.

Quyết định vĩ đại của trái tim

nhung-la-thu-khong-duoc-tra-loi
Người đàn ông đưa ra quyết định vĩ đại

Vượt qua tất cả sự thất vọng, một ý nghĩ lóe lên trong đầu ông, trở thành một ánh sáng dẫn đường giữa đêm tối: “Nếu mình luôn mong nhận được một lá thư đến, một lá thư có thể đem lại niềm vui, thì tại sao mình không bắt đầu viết thư để đem lại niềm vui cho người khác?”

Ông vẫn có thể viết được, dù chỉ bằng hai ngón tay còn lại trên bàn tay phải đầy khó khăn. Nhưng ông sẽ viết cho ai? Ai sẽ là người đủ kiên nhẫn để đọc và đồng cảm với những dòng thư của một người tàn tật, cô độc?

Cuối cùng, ông nghĩ đến những tù nhân những người cũng đang sống trong sự cô đơn và cần được giúp đỡ.

Sức mạnh của những dòng chữ

nhung-la-thu-khong-duoc-tra-loi
Sức mạnh của những lá thư

Đầu tiên, ông viết thư tới một tổ chức xã hội, đề nghị chuyển những lá thư của ông vào các nhà tù. Nhưng họ trả lời bằng những quy định lạnh lùng: Theo điều luật của bang, tù nhân không được phép viết thư gửi ra ngoài.

Tuy nhiên, người đàn ông không đầu hàng. Ông quyết định thực hiện việc giao tiếp theo một cách độc đáo khác rằng ông sẽ viết những lá thư mang tính chất động viên, truyền cảm hứng và sau đó chuyển chúng tới tay các quản giáo nhà tù. Bức thư đầu tiên, chính xác là một bức “quà tặng tinh thần” không mong hồi đáp.

Ông miệt mài viết tuần này qua tuần khác. Công việc này lấy đi của ông rất nhiều sức khỏe, nhưng ông dồn cả tâm hồn, cả kinh nghiệm xương máu của cuộc sống, cả niềm tin và hy vọng vào từng nét chữ. Nhiều lần ông muốn dừng lại, vì không bao giờ biết được lá thư của mình có ích cho ai hay không.

Nhưng vì việc viết thư đã trở thành một thói quen thiêng liêng, nên ông vẫn tiếp tục.

Lời thỉnh cầu đặc biệt

nhung-la-thu-khong-duoc-tra-loi
Lời thỉnh cầu đặt biệt

Rồi một ngày kia, một người quản giáo đã viết thư phản hồi. Bức thư viết bằng giấy tờ của nhà tù, do chính người quản giáo gõ lại từ một lời nhắn. Đó không phải là lời cảm ơn cho ông, mà là một lời thỉnh cầu đặc biệt từ những người đang được ông giúp đỡ. Nội dung bức thư nhắn nhủ:

Xin ông hãy viết thư trên loại giấy tốt nhất ông có thể có được. Vì những lá thư của ông được chuyển từ phòng giam này sang phòng giam khác, từ tay tù nhân này sang tù nhân khác đến mức giấy đã bị rách cả. Xin cảm ơn ông.

Người đàn ông đọc đi đọc lại bức thư ngắn ngủi. Ông ôm lấy bức thư, nước mắt tuôn rơi. Ông đã không nhận được thư hồi đáp, nhưng ông đã nhận được sự xác nhận vĩ đại nhất: 

Những dòng chữ của ông, được viết ra bằng hai ngón tay tàn tật, đang trở thành nguồn sức mạnh và niềm hy vọng được chuyền tay, được đọc nát bởi những tâm hồn đang cần được cứu rỗi nhất. Cuộc đời ông, dù bị phá hủy về thể xác, nhưng đã sống một cuộc đời có ý nghĩa nhất qua những lá thư không cần được trả lời.