Câu chuyện về Người Tí Hon Và Người Thợ Đóng Giày mang ý nghĩa phép màu không tự nhiên đến với kẻ lười biếng. Nó chỉ đến để tiếp sức cho những người tử tế và không ngừng nỗ lực. Lòng tốt của người tí hon chính là phần thưởng xứng đáng cho cuộc đời lương thiện của bác thợ giày
Miếng da cuối cùng và điều kỳ diệu

Ngày xửa ngày xưa, có một bác thợ giày già rất hiền lành và chịu khó. Bác làm việc từ sáng sớm đến tối mịt, nhưng chẳng hiểu sao nhà bác cứ nghèo dần đi. Đến một ngày nọ, bác chỉ còn lại đúng một miếng da duy nhất, vừa đủ để đóng một đôi giày cuối cùng.
Tối hôm đó, bác cẩn thận dùng kéo cắt miếng da ra, đặt ngay ngắn trên bàn rồi thở dài:
Thôi, để mai sáng dậy sớm mình sẽ đóng nốt đôi giày này
Bác cầu nguyện một lời chúc tốt lành rồi đi ngủ với một tấm lòng thanh thản.

Sáng hôm sau, khi vừa đẩy cửa vào phòng đóng giày, bác thợ giày dụi mắt không tin nổi: Trên bàn không còn là miếng da vụn nữa, mà là một đôi giày hoàn hảo đến từng đường kim mũi chỉ! Đôi giày đẹp đến nỗi một vị khách giàu có đi ngang qua đã mua ngay với giá rất cao.
Những đôi giày được đóng trong đêm

Nhờ vào tiền bán giày, bác thợ giày mua thêm da để làm hai đôi. Bác lại cắt sẵn da vào buổi tối và đi ngủ. Kỳ lạ thay, sáng hôm sau, hai đôi giày lộng lẫy lại xuất hiện!

Chuyện cứ thế tiếp diễn. Cứ hễ bác cắt da để đó, thì sáng hôm sau những đôi giày tinh xảo nhất, bền nhất lại nằm sẵn trên bàn. Chẳng mấy chốc, cửa hàng của bác nổi tiếng khắp vùng, bác trở nên giàu có và sung túc hơn trước.
Cuộc trốn tìm lúc nửa đêm

Một đêm nọ, gần đến Giáng sinh, bác thợ giày nói với vợ:
Bà nó này, tôi tò mò quá! Không biết ai đã âm thầm giúp đỡ chúng ta suốt thời gian qua. Đêm nay, mình thử rình xem sao nhé?
Thế là hai ông bà thắp một cây nến nhỏ, trốn sau chiếc tủ gỗ. Khi đồng hồ điểm 12 tiếng, bỗng nhiên… vèo! Ba người tí hon bé xíu, không mặc quần áo, chỉ cao bằng cái bắp ngô, nhảy thoăn thoắt vào cửa sổ. Các chú ngồi ngay lên bàn, đôi bàn tay tí hon cầm kim, cầm búa, gõ “cộc cộc cộc”, khâu “xoẹt xoẹt xoẹt”. Các chú vừa làm vừa hát vang những giai điệu vui nhộn cho đến khi đôi giày xong xuôi mới biến mất trong màn sương.
Món quà cảm ơn ấm áp

Bác thợ giày và vợ vô cùng xúc động. Bà vợ bảo:
Tội nghiệp các người tí hon quá, trời lạnh thế này mà các chú chẳng có quần áo mặc, lại giúp chúng ta tận tình. Tôi sẽ may cho mỗi chú một bộ quần áo và những đôi tất nhỏ xíu, còn ông hãy đóng cho mỗi chú một đôi giày tí hon nhé!
Đêm hôm sau, thay vì để da giày như mọi khi, hai ông bà đặt lên bàn ba bộ quần áo rực rỡ, ba đôi giày nhỏ xinh và một bàn tiệc bánh kẹo thơm lừng.
Nửa đêm, ba người tí hon nhảy vào. Các chú ngơ ngác khi thấy quà thay vì da giày. Khi nhận ra đó là quà dành cho mình, các chú vui sướng nhảy múa, mặc ngay quần áo mới vào và soi gương đầy thích thú. Các chú ăn uống ngon lành, ca hát vang lừng rồi nhảy qua cửa sổ, biến vào rừng sâu.
Hạnh phúc mãi về sau

Từ đó về sau, các người tí hon không quay lại nữa vì công việc của bác thợ giày đã quá ổn định và bác đã có đủ vốn liếng. Nhưng bác thợ giày không bao giờ quên những người bạn tí hon ấy. Bác tiếp tục làm việc chăm chỉ, sống tốt bụng và luôn giúp đỡ những người nghèo khổ hơn mình.

