Nàng Công Chúa và Hạt Đậu nhỏ của đại văn hào Hans Christian Andersen không chỉ là một truyện cổ tích giải trí mà còn ẩn chứa những triết lý sâu sắc về con người. Cốt cách của một con người giống như hạt đậu dưới lớp nệm dày: dù có bị che lấp bởi bao nhiêu hào nhoáng hay bụi trần, nó vẫn luôn hiện hữu và chỉ có những tâm hồn tinh tế mới có thể nhận ra.
Nỗi ưu phiền của nhà vua và hoàng hậu
Ngày xửa ngày xưa, tại một vương quốc xa xôi, có một vị hoàng tử hào hoa nhưng tâm hồn vô cùng nhạy cảm. Nhà vua và Hoàng hậu đã dành cả đời để tìm cho chàng một người bạn đời xứng đáng, nhưng dường như định mệnh vẫn đang thử thách họ.
Hoàng tử đã chu du khắp thế gian, gặp gỡ hàng nghìn thiếu nữ xinh đẹp. Thế nhưng, chàng luôn trở về với tiếng thở dài. Người thì quá kiêu kỳ, người lại thiếu đi sự tinh tế, người tuy sắc sảo nhưng tâm hồn lại khô cằn. Chàng khao khát tìm thấy một “nàng công chúa đích thực” một tâm hồn nhạy cảm và thanh cao từ trong cốt cách.
Vị khách trong đêm giông bão

Vào một đêm nọ, bầu trời bỗng chốc nổi giận. Những tia chớp rạch ngang mây đen, và tiếng sấm rền vang như muốn làm rung chuyển cả hoàng cung. Giữa tiếng mưa gào thét, bỗng có tiếng gõ cửa vang lên dồn dập: Cộc… cộc… cộc!
Đích thân vị vua già ra mở cửa. Dưới ánh chớp sáng lòa, hiện ra một cảnh tượng ngỡ ngàng. Một cô gái trẻ đứng đó, quần áo ướt sũng, nước mưa chảy ròng ròng từ mái tóc xuống tận gót giày. Cô run rẩy vì lạnh, nhưng đôi mắt vẫn toát lên vẻ thanh khiết lạ thường. Cô khẽ thưa:
Tâu bệ hạ, xin hãy cho một nàng công chúa được trú chân qua đêm dài dông bão.
Tuy rằng vẫn nghi ngờ cô có phải là công chúa thât hay không nhưng vì cô lễ phép và có cốt cách của một người mang dòng máu hoàng tộc nên đức vua đã mời cô vào trong cung điện.
Thử thách của lòng nhạy cảm

Hoàng tử vừa nhìn thấy cô gái đã cảm thấy một sợi dây liên kết kỳ lạ. Thế nhưng, Hoàng hậu vốn là người thấu đáo, bà tự nhủ: “Chúng ta sẽ biết ngay nàng có phải là công chúa thật hay không”.
Bà lặng lẽ đi vào phòng ngủ, nhấc toàn bộ nệm lên và đặt duy nhất một hạt đậu xanh nhỏ xíu xuống mặt giường gỗ. Sau đó, bà xếp chồng lên trên đúng hai mươi chiếc nệm bông dày cộm và hai mươi chiếc chăn lông vịt mềm mại nhất thế gian. Chiếc giường cao sừng sững đến mức nàng công chúa phải dùng thang mới leo lên được.
Đêm trăng trằn trọc

Sáng hôm sau, khi ánh nắng rực rỡ xua tan mây mù, cả gia đình hoàng gia quây quần bên bàn điểm tâm. Hoàng hậu ân cần hỏi:
Kìa công chúa, đêm qua con ngủ có ngon giấc không?
Nàng công chúa khẽ thở dài, gương mặt lộ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn đầy nhã nhặn đáp lời:
Thưa Hoàng hậu, con thực sự cảm thấy hổ thẹn, nhưng cả đêm qua con gần như không thể chợp mắt. Có vật gì đó nhỏ thôi nhưng vô cùng cứng cỏi nằm dưới lưng con, khiến thân thể con khó chịu và đau nhức vô cùng.
Cái kết của một tâm hồn tinh tế

Nghe đến đó, Hoàng tử vui mừng khôn xiết còn Hoàng hậu mỉm cười mãn nguyện và phán ngay:
Con đúng thật là công chúa rồi! Còn là nàng công chúa toàn thiện toàn mỹ bởi chỉ có một nàng công chúa đích thực, với làn da và tâm hồn nhạy cảm tinh tế đến nhường ấy, mới có thể cảm nhận được một hạt đậu nhỏ xíu qua tận hai mươi lớp nệm và hai mươi lớp chăn bông dày đặc.
Một đám cưới linh đình nhất lịch sử đã được tổ chức. Hoàng tử cuối cùng đã tìm được người bạn đời tâm đầu ý hợp.
Xem thêm:

