Quà tặng cuộc sống về Hai Hạt Mầm muốn nhắc nhỡ chúng ta nếu chỉ biết sợ hãi những rủi ro, bạn sẽ bỏ lỡ những vẻ đẹp kỳ diệu nhất của cuộc sống. Sự an toàn tuyệt đối thường đi kèm với sự trì trệ và tan biến.
Nỗi sợ hãi dưới lòng đất tối

Dưới lòng đất đen sâu thẳm và lạnh lẽo, có hai hạt mầm nằm cạnh nhau. Mùa xuân đang đến gần, hơi ấm bắt đầu len lỏi qua lớp đất mùn. Hạt mầm thứ nhất hào hứng nói:
Tôi muốn lớn lên! Tôi muốn đâm rễ thật sâu vào lòng đất để đứng vững, và vươn những mầm xanh của mình qua lớp đất cứng này. Tôi muốn thấy nắng ấm tỏa sáng trên lá và cảm nhận những giọt sương mai trên cánh hoa. Tôi muốn nở rộ!
Hạt mầm thứ hai nghe vậy thì run rẩy, thu mình lại và lầm bầm:
Tôi sợ lắm. Nếu tôi đâm rễ vào lòng đất, lỡ như gặp phải đá tảng thì sao? Nếu tôi vươn mầm lên, nhỡ đâu những con sâu bọ sẽ gặm nhấm thân thể non nớt của tôi? Còn nếu tôi nở hoa, lỡ như ai đó đi ngang qua sẽ hái mất tôi thì sao? Không, tốt nhất là tôi cứ nằm yên đây cho an toàn.
Sự khác biệt của số phận

Thế là hạt mầm thứ nhất quyết tâm dốc hết sức lực. Nó vươn những chiếc rễ nhỏ bé nhưng kiên cường lách qua kẽ đá. Nó dùng đầu mầm mềm mại nhưng đầy ý chí để xuyên qua lớp đất khô cằn. Chẳng bao lâu, nó trở thành một cái cây xanh tốt, nở ra những bông hoa rực rỡ dưới ánh mặt trời, đón nhận gió mát và sự ngưỡng mộ của muôn loài.
Trong khi đó, hạt mầm thứ hai vẫn nằm yên dưới lòng đất. Nó cảm thấy mình thật “thông minh” vì đã tránh được mọi rủi ro.
Cái kết của sự “an toàn”

Một buổi sáng sớm, một bác nông dân ra vườn để dọn cỏ. Bác dùng cuốc xới tung lớp đất lên để chuẩn bị cho vụ mùa mới. Vì hạt mầm thứ hai cứ nằm im một chỗ, không bén rễ, không vươn cao, nên nó bị lưỡi cuốc bới lên mặt đất. Chỉ một lát sau, một chú gà đi ngang qua đã mổ lấy hạt mầm ấy và nuốt chửng.
Hạt mầm thứ hai đã chết trong sự an toàn mà nó hằng mong đợi, mà chưa một lần biết được ánh sáng mặt trời trông ra sao.

