Truyện ngụ ngôn đẽo cày giữa đường nhắc nhở chúng ta rằng: Lắng nghe ý kiến của mọi người là tốt, nhưng để thành công, mỗi người cần phải có kiến thức, sự tự tin và đặc biệt là chính kiến để đưa ra quyết định cuối cùng cho chính mình.
Khởi đầu thiếu kiên định

Ngày xưa, ở một vùng nọ có một anh nông dân nọ, suốt ngày chỉ quanh quẩn làm việc trên đồng, anh luôn có mong ước làm được một cái cày thật tốt để làm việc đồng áng năng suất và đỡ vất vả hơn.
Một hôm anh may mắn được cho một cây gỗ tốt, anh vui vẻ cầm về nhà định rằng sẽ đẽo thành một cái cày thật tốt cho chính mình. Nhưng anh nông dân chưa thử làm việc này bao giờ, bèn cầm khúc gỗ ra ven đường ngồi đẽo và hỏi ý kiến mọi người.
Ba lần thay đổi

Anh mải mê làm việc, vừa đẽo vừa gọt. Lúc đó, có một ông cụ đi ngang qua, đứng lại xem anh làm rồi bảo:
Bác đẽo thế này không được rồi. Phải đẽo cho to, cho cao mới dễ cày!
Anh nông dân nghe thấy có lý, liền cảm ơn ông cụ rồi đẽo cái cày cho to ra và cao lên.
Làm được một lúc có một bác nông dân khác đi qua, nhìn cái cày rồi lắc đầu nói:
Bác đẽo thế này thì cày sao được? Phải đẽo cho thấp hơn và nhỏ hơn thì mới dễ điều khiển chứ!
Anh nông dân nghe cũng thấy có lý, lại hì hục sửa lại cho cái cày thấp xuống và nhỏ đi.
Chưa dừng lại ở đó, một lúc sau lại có một người đi ngang và khuyên anh:
Bác đẽo thế này không được đâu, đầu cày phải nhỏ hơn phần đuôi thì mới dễ cày.
Anh nông dân lại thấy có lý hơn liền dốc hết số gỗ còn lại, không cần suy tính, chỉnh sửa theo lời nói đó.
Cái kết cho sự thiếu chính kiến

Thế nhưng, kết quả là hết ngày hôm đó anh nông dân chỉ còn cầm trong tay được một khúc gỗ nhỏ, anh không có cơ hội để đẽo cái cày theo ý mình nữa. Khúc gỗ tốt đều đã trở thành đống củi vụn không dùng vào việc gì được nữa, tất cả công sức của anh đều tan thành mây khói.
Anh nông dân lúc bấy giờ mới hối hận và than rằng:
Ôi, chỉ tại mình không có chính kiến, ai nói gì cũng nghe theo, nên giờ mới ra nông nỗi này!
Xem thêm:

