Truyện ngụ ngôn Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng là một lời nhắc nhở sâu sắc rằng, trong bất kỳ tổ chức nào, mọi thành viên đều quan trọng, và sự ghen tị nội bộ hay thiếu hợp tác sẽ dẫn đến sự suy yếu và hủy hoại toàn bộ hệ thống. Chúng ta cần tôn trọng vai trò của nhau và hiểu rằng lợi ích cá nhân gắn liền với lợi ích tập thể.
Sự bất mãn và lời tuyên bố đình công

Ngày xưa, trên cơ thể của một người nọ, tất cả các bộ phận trên cơ thể đều làm việc rất chăm chỉ và chung sống hòa thuận với nhau.
Chân thì ngày nào cũng phải đi lại, chạy nhảy, đưa cơ thể đến mọi nơi. Tay thì phải lao động, bê vác, và làm đủ mọi công việc nặng đến nhẹ. Mắt thì phải thức khuya dậy sớm để nhìn ngó, quan sát mọi thứ. Tai thì phải căng ra để lắng nghe tất cả các âm thanh.
Tuy nhiên, mọi công sức của Chân, Tay, Tai, Mắt đều dồn hết vào việc nuôi dưỡng một mình Miệng, và Miệng thì chẳng phải làm gì cả ngoài việc ăn uống đồ ăn ngon mỗi ngày.
Một hôm, Tay đang bê vác đồ đạc thì bực bội lên tiếng:
Này các bạn, chúng ta đã quá mệt mỏi rồi! Tôi phải làm việc nặng nhọc suốt ngày, còn anh Chân thì đi khắp nơi, anh Mắt thì phải nhìn, anh Tai phải nghe. Vậy mà tất cả những gì chúng ta kiếm được đều dâng cho ai?
Chân gật gù đồng ý, bước chân nặng nhọc:
Đúng vậy! Tôi phải đưa cơ thể đi mọi nơi, chịu mọi đau đớn, nhưng Miệng thì chỉ việc ngồi một chỗ há ra và nuốt thức ăn thôi! Thật không công bằng!
Mắt nhấp nháy, cũng than phiền:
Tôi phải tìm kiếm thức ăn, phải nhìn rõ đường đi, nhưng chưa bao giờ được hưởng thụ những thứ ngon lành đó. Tất cả chỉ vì Miệng!
Tai cũng góp lời:
Mọi người nói đúng! Miệng thật quá nhàn nhã và tham ăn! Chúng ta làm việc quá nhiều mà hưởng thụ quá ít!
Thế là, tất cả các bộ phận Chân, Tay, Tai, Mắt đều đồng lòng, đồng thanh:
Chúng ta sẽ đình công! Từ nay, chúng ta sẽ không làm việc nữa! Miệng muốn ăn thì tự đi mà kiếm lấy!
Hậu quả của sự đình công

Kể từ ngày đó, Tay không chịu cầm nắm, Chân không chịu đi lại, và Mắt không chịu mở ra để tìm kiếm thức ăn.
Một ngày, hai ngày trôi qua. Miệng há ra chờ thức ăn, nhưng không có gì được đưa đến. Miệng khó chịu nói với Tay:
Này Tay, mang thức ăn đến cho tôi đi chứ! Tôi đói rồi!
Tay trả lời:
Không! Chúng tôi sẽ không làm việc nữa! Anh muốn ăn thì tự đi mà kiếm!
Miệng bị bỏ đói. Tuy nhiên, sau vài ngày, không chỉ Miệng cảm thấy đói, mà cả Chân, Tay, Tai, Mắt cũng bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, uể oải, và thiếu sức sống.
Chân cảm thấy yếu ớt không thể đứng vững. Tay run rẩy không thể cử động. Mắt mờ đi,lờ đờ, hai mí nặng trĩu. Tai cũng ù ù không nghe rõ được các âm thanh xung quanh nữa.
Tay thì thầm với Chân:
Này anh Chân, tôi thấy mình yếu đi nhiều quá. Hình như chúng ta không thể sống thiếu thức ăn được.
Chân trả lời:
Đúng rồi. Cơ thể này không còn sức lực nữa. Nếu cứ thế này, chúng ta sẽ chết hết mất.
Nhận thức và hòa giải

Họ sống mệt mỏi như vậy cho đến ngày thứ ba thì không thể chịu đựng được nữa. Đành gọi nhau ra để bàn chuyện. Tai nói:
Chúng ta đã suy nghĩ và hành động sai lầm. Chúng ta không chỉ làm để kiếm thức ăn nuôi Miệng mà còn nuôi luôn tất cả chúng ta. Miệng tuy không phải làm việc nhưng có công nhai thức ăn để đưa vào dạ dày nuôi chúng ta. Chúng ta cần phải đến nói chuyện lại với Miệng.
Thế là cả Chân, Tay, Tai, Mắt cùng gượng dậy đến xin lỗi Miệng về những hiểu lầm vừa qua.Thế là, Chân, Tay, Tai, Mắt bắt đầu làm việc trở lại để mang thức ăn đến cho Miệng. Sau khi Miệng ăn, tất cả các bộ phận lại cảm thấy khỏe khoắn, tràn đầy năng lượng. Từ đó, cả Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng lại chung sống thuận hòa, thân thiết như xưa.

