Truyện cổ tích về cây vú sữa là bài học cảnh tỉnh về lòng hiếu thảo Cha mẹ yêu thương con cái vô điều kiện, nhưng thời gian thì không chờ đợi ai. Đừng để đến khi chỉ còn lại bóng cây mới biết hối hận thì đã quá muộn màng.
Đứa trẻ ngỗ ngược

Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ cưng chiều hết mực. Vì là con một nên cậu rất ham chơi và bướng bỉnh. Một lần, bị mẹ mắng vì tội nghịch ngợm, cậu bé không những không hối lỗi mà còn vùng vằng, quát lớn:
Mẹ lúc nào cũng mắng con! Con không ở nhà với mẹ nữa! Con đi đây!
Nói rồi, cậu bỏ chạy một mạch ra khỏi nhà. Cậu đi mãi, đi mãi, la cà khắp nơi, quên cả lối về và cũng chẳng màng đến việc mẹ mình đang ở nhà tựa cửa chờ mong.
Sự chờ đợi của người mẹ

Ở nhà, người mẹ lo lắng đến thắt ruột. Bà không ăn không ngủ, ngày ngày đứng bên bục cửa nhìn ra con đường mòn xa tắp. Mỗi khi nghe tiếng lá xào xạc hay tiếng chân ai bước qua, bà lại hy vọng đó là con mình. Bà gào khóc trong tuyệt vọng:
Con ơi! Con ở đâu sao mãi không về? Mẹ sai rồi, mẹ không mắng con nữa đâu, về với mẹ đi con!

Thời gian trôi qua, người mẹ kiệt sức vì đau buồn và mong nhớ. Bà ngã xuống ngay cạnh lối vào nhà và hóa thành một cái cây kỳ lạ, cành lá xanh mướt nhưng u buồn.
Sự hối hận muộn màng

Cậu bé sau bao ngày lang thang, bị bạn bè bắt nạt, bụng đói cồn cào và rét mướt, cậu mới nhớ đến mẹ. Cậu vừa chạy về vừa khóc:
Mẹ ơi, con đói quá! Mẹ ơi, con biết lỗi rồi, mẹ ra đón con đi!
Về đến nhà, cảnh vật vẫn vậy nhưng mẹ cậu đâu chẳng thấy. Cậu ôm lấy một cái cây lạ giữa sân mà nức nở:
Mẹ ơi! Mẹ đi đâu rồi? Con về với mẹ đây mà!

Bỗng nhiên, cái cây run rẩy. Những chiếc lá xào xạc như tiếng ru con ngày nào. Một đài hoa hiện ra, kết trái, rồi một quả chín mọng rơi đúng vào lòng bàn tay cậu bé.
Cậu cắn một miếng, một dòng sữa trắng óng ánh, ngọt ngào như sữa mẹ trào ra. Cậu bé vừa uống dòng sữa thơm ấy, vừa nghe như có tiếng mẹ thì thầm bên tai:
Ăn đi con, sữa mẹ đó! Đừng bỏ đi nữa nhé con yêu.
Nguồn gốc cái tên Vú Sữa

Cậu bé nhìn lên tán lá. Mặt trên của lá xanh bóng nhưng mặt dưới thì đỏ hoe như đôi mắt mẹ khóc chờ con. Cậu ôm lấy thân cây xù xì như bàn tay lao động của mẹ, òa khóc nức nở. Thế nhưng, mẹ cậu đã không bao giờ trở lại được nữa.Cậu đem hạt cây ấy trồng ở khắp nơi. Người dân thấy loại quả này thơm ngon, ngọt ngào như lòng mẹ nên gọi đó là cây Vú Sữa.
Xem thêm:

