Cáo Và Gà Tây – Truyện ngụ ngôn

cao-va-ga-tay

Truyện ngụ ngôn Cáo Và Gà Tây nhắc nhỡ tất cả chúng ta rằng dù trong tình huống nguy cấp, càng phải giữ bình tĩnh. Căng thẳng quá mức sẽ khiến ta thua trước khi kẻ thù ra tay và bình tĩnh mới là cách sống còn.

Pháo đài trên cây

cao-va-ga-tay
Pháo đài trên cây

Ngày xưa, trong một khu rừng rậm rạp, có một đàn gà tây sống trên những cành cây cao. Chúng vốn biết rõ quanh vùng có một con cáo rất gian xảo, chuyên rình rập để bắt gà làm mồi.

Để tự bảo vệ mình, đàn gà tây nghĩ ra một cách chúng không ngủ dưới đất nữa mà luôn đậu trên cây. Không chỉ vậy, chúng còn khéo léo dùng những cành cây chắc chắn, đan chằng chịt lại thành một “pháo đài” tự nhiên. Nhờ đó, cáo rất khó trèo lên.

Cáo nổi giận và tuyên chiến

cao-va-ga-tay
Cáo nổi giận và tuyên chiến

Một ngày nọ, con cáo lén lút tiến đến. Nó đi vòng quanh gốc cây hết lượt này đến lượt khác, vừa quan sát vừa tính toán. Nó thấy đàn gà tây canh gác cực kỳ nghiêm ngặt. Con nào cũng căng mắt, thổi còi cảnh giới, không con nào dám lơ là dù chỉ một chút.

Cáo tức tối đến mức nghiến răng ken két. Nó gào lên đầy hằn học:

Sao thế? Những thằng cha ẩn nấp ở trên cây này lại dám đối địch với ta ư? Chúng cho rằng làm như vậy thì có thể miễn được tội chết à? Không, quyết không! Ta thề với trời, ta quyết không gượng nhẹ tha thứ cho chúng đâu!

Đàn gà tây nghe vậy càng sợ hơn, càng siết chặt đội hình. Con nào con nấy rúc sâu vào “pháo đài”, nhìn xuống dưới mà run. Nhưng con cáo vốn nổi tiếng là kẻ không chỉ mạnh ở móng vuốt, mà còn mạnh ở mưu kế.

Mưu kế của cáo

cao-va-ga-tay
Mưu kế của Cáo

Buổi tối hôm đó, trời trong vắt. Ánh trăng sáng đến mức cả khu rừng như được phủ bạc. Đối với đàn gà tây, đó lại là điều tốt, vì chúng có thể nhìn rõ mọi động tĩnh dưới gốc cây. Nhưng cáo cũng không hề ngốc. Nó bắt đầu bày trò.

Lúc thì nó giả vờ trèo lên cây, cố tình cào cào vào thân cây làm ra tiếng động để đàn gà tây hoảng sợ. Lúc thì nó kiễng chân, ngẩng cổ, làm bộ như sắp nhảy vọt lên. Có lúc nó còn nằm phịch xuống đất, giả vờ chết, nằm im bất động như một khúc gỗ.

Nhưng chỉ một lúc sau, nó lại bật dậy, đi vòng vòng như chưa có chuyện gì xảy ra. Cáo diễn hết trò này đến trò khác, đổi vai liên tục. Nó làm đủ thứ hành động kỳ quái đến mức, nếu có người xem chắc sẽ tưởng nó là một diễn viên hài.

Đôi khi nó dựng đứng cái đuôi to béo lên, làm bộ oai vệ. Đôi khi nó lại cúi sát xuống đất, lén lút như một bóng ma. Cứ như vậy, cáo khiến đàn gà tây không phút nào được yên.

Gà Tây thua vì kiệt sức

cao-va-ga-tay
Gà Tây kiệt sức ngã xuống

Vì sợ bị tấn công bất ngờ, đàn gà tây không con nào dám ngủ. Mắt chúng mở tròn xoe, nhìn chằm chằm xuống dưới. Chúng căng thẳng đến mức chỉ cần một chiếc lá rơi, một cành cây rung cũng giật mình.

Thời gian cứ thế kéo dài. Một canh… rồi hai canh… rồi đến gần sáng.

Đàn gà tây bắt đầu mệt mỏi rã rời. Mắt chúng hoa lên, đầu óc quay cuồng, chân run rẩy vì phải đứng quá lâu. Nhưng chúng vẫn không dám ngủ. Cuối cùng, có vài con gà tây vì quá kiệt sức đã loạng choạng. Rồi “bịch!” — một con ngã xuống.

Con cáo đang chờ đúng khoảnh khắc ấy. Nó lao tới, vồ lấy con gà tây vừa rơi xuống, tha đi mất. Đàn gà tây trên cây hoảng hốt, càng căng thẳng hơn, càng cố mở mắt to hơn. Nhưng càng cố thì càng mệt.

Rồi thêm một con nữa rơi xuống. Rồi thêm một con nữa.  Cứ thế, sau một thời gian, gần như một nửa đàn gà tây vì kiệt sức mà ngã khỏi cây. Con cáo vui mừng khôn xiết. Nó bắt từng con, trói lại, rồi lần lượt giết mổ. Nó đem thịt gà tây cất vào tủ thức ăn, coi như chiến lợi phẩm lớn nhất của đời mình.

Đến khi mặt trời mọc, đàn gà tây trên cây mới nhận ra rằng chúng không thua vì yếu, mà thua vì căng thẳng quá mức, khiến cơ thể không chịu nổi. Và câu chuyện kết thúc bằng lời nhắc nhở:

Nên biết rằng, càng lâm vào cảnh nguy cấp, thần kinh càng không thể quá căng thẳng, nếu không, sẽ bị rối loạn tâm trí, giống như những con Gà Tây kia bị ngã lộn nhào!