Quà tặng cuộc sống Bức tranh của sự im lặng khẳng định rằng sự thấu hiểu đích thực không nhất thiết phải đến từ lời nói hay âm thanh. Đôi khi, sự im lặng và lòng trắc ẩn chân thành có thể “nghe” thấy những nỗi đau mà đôi tai bình thường bỏ lỡ.
Người họa sĩ già cô độc

Ở góc một con phố nhỏ, có một họa sĩ già. Ông sống cô độc trong một căn gác mái đầy tranh nhưng hiếm khi có khách ghé thăm. Ông Nam bị mất khả năng nghe sau một cơn bạo bệnh, thế giới của ông từ đó chỉ còn là những mảng màu và sự im lặng tuyệt đối.
Hàng ngày, ông vẫn đặt một tấm bảng nhỏ trước cửa: “Vẽ chân dung miễn phí cho những ai đang buồn.” Nhiều người đi ngang qua, nhìn thấy ông già gầy gò, đôi tay run rẩy thì chỉ tặc lưỡi bỏ đi. Họ cho rằng một người không nghe thấy gì thì làm sao thấu hiểu được nỗi lòng của kẻ khác.
Người khách trẻ tuổi

Một chiều mưa tầm tã, có một chàng thanh niên bước vào căn gác. Anh ta trông rất bệ rạc, đôi mắt trũng sâu và gương mặt đầy vẻ mệt mỏi của một người vừa thất bại trong công việc lẫn cuộc sống. Anh ngồi xuống ghế đối diện ông Nam, không nói một lời, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.
Ông Nam mỉm cười, khẽ gật đầu chào. Ông không hỏi anh tên gì, cũng chẳng cần biết anh đã trải qua chuyện gì. Ông bắt đầu cầm cọ lên.
Những nét vẽ kỳ lạ

Suốt một giờ đồng hồ, căn phòng chỉ có tiếng mưa rơi trên mái tôn và tiếng sột soạt của đầu cọ trên vải toan. Anh thanh niên ngồi đó, ban đầu là bồn chồn, nhưng rồi sự tĩnh lặng của người họa sĩ và không gian xung quanh dần khiến anh dịu lại. Anh bắt đầu quan sát kỹ gương mặt của ông Nam – một gương mặt bình thản lạ lùng dù đang sống trong bóng tối của âm thanh.
Khi bức tranh hoàn thành, ông Nam xoay giá vẽ lại. Chàng thanh niên sửng sốt. Trong tranh không phải là một gương mặt rầu rĩ, u ám như anh đang cảm thấy. Ông Nam đã vẽ anh đang mỉm cười, đôi mắt sáng rực nhìn về phía một chân trời đầy nắng. Phía dưới bức tranh, ông viết một dòng chữ nhỏ:
“Hôm nay có thể mưa, nhưng tâm hồn con hoàn toàn có quyền chọn ánh nắng.”
Món quà của sự thấu cảm

Anh thanh niên nhìn bức tranh rồi nhìn ông họa sĩ. Anh nhận ra rằng, dù không nghe thấy tiếng khóc hay lời than vãn của anh, nhưng ông lão đã “nghe” được nỗi đau qua nhịp thở và sự rung động trong ánh mắt anh.
Anh đứng dậy, cúi đầu chào ông lão một cách kính trọng. Anh không còn cảm thấy mình là một kẻ thất bại nữa. Anh bước ra khỏi căn gác giữa cơn mưa, nhưng bước chân đã vững vàng hơn rất nhiều.

