Ba lưỡi rìu là truyện cổ tích mang ý nghĩa giáo dục rất quan trọng và sâu sắc, đặc biệt là về phẩm chất đạo đức của con người. Mỗi một người đều cần phải có đức tính thật thà và không tham lam, vì lòng trung thực sẽ mang lại những phần thưởng lớn hơn bất kỳ của cải nào.
Hoàn cảnh khó khăn và tai họa bất ngờ

Ngày xửa ngày xưa, có một chàng tiều phu nghèo khổ nhưng rất hiền lành và thật thà. Cha mẹ bệnh nặng mất sớm nên chàng sống một mình trong túp lều tranh xiêu vẹo bên cạnh bìa rừng, kiếm sống bằng nghề đốn củi. Tài sản quý giá nhất của chàng là một chiếc rìu sắt cũ kỹ, dùng để chặt củi hàng ngày.
Một hôm, cũng như thường ngày chàng tiều phu vác rìu lên núi đốn củi như thường lệ. Vì làm việc hăng say, chàng không để ý, chẳng may chiếc rìu sắt tuột khỏi tay và rơi tõm xuống sông sâu bên cạnh.
Dòng sông này nước chảy xiết và rất sâu, không thể nào lặn xuống mò được. Chàng tiều phu đau khổ vô cùng, vì chiếc rìu là kế sinh nhai duy nhất của mình. Chàng tuyệt vọng ngồi bên bờ sông, bật khóc nức nở:
Ôi! Chiếc rìu là của quý nhất của ta! Ta biết lấy gì mà kiếm sống đây?
Ba lần thử thách lòng trung thực

Tiếng khóc than của chàng tiều phu đã làm cảm động đến Bụt. Bỗng nhiên, từ dưới mặt nước, một ông lão râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền từ bước lên. Ông Bụt hỏi chàng tiều phu:
Này con, vì sao con khóc than thảm thiết như vậy?
Chàng tiều phu trả lời ông cụ:
Thưa cụ, bố mẹ cháu mất sớ, cháu sống mồ côi từ nhỏ, trong nhà chỉ có duy nhất chiếc rìu sắt bố mẹ để lại trước khi qua đời. Chiếc rìu đó cháu dùng để đốn củi kiếm sống qua ngày, giờ đây đã bị rơi xuống sông, cháu không lấy lại được. Cháu buồn lắm ạ.
Ông cụ nghe xong đáp lại:
Con đừng lo lắng. Để ta giúp con lặn xuống sông lấy chiếc rìu lên
Nói rồi, ông Bụt lặn xuống dòng sông chảy xiết.. Một lát sau, ông nổi lên, tay cầm một chiếc rìu bằng vàng sáng chói, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Ông Bụt hỏi chàng tiều phu:
Đây có phải chiếc rìu mà con đánh rơi không?
Chàng tiều phu nhìn chiếc rìu vàng lộng lẫy, nhưng lắc đầu quả quyết, đáp:
Dạ, không phải ạ! Chiếc rìu của con chỉ là rìu sắt cũ thôi.
Ông Bụt mỉm cười gật gù, rồi lại lặn xuống nước lần thứ hai. Lần này, ông nổi lên với một chiếc rìu bằng bạc trắng tinh, sáng loáng. Ông Bụt lại hỏi:
Thế còn chiếc rìu này? Đây có phải rìu của con không?
Chàng tiều phu vẫn lắc đầu, nói:
Dạ, cũng không phải ạ! Rìu của con không phải rìu bạc.
Phần thưởng cho người trung thực

Thấy chàng tiều phu vẫn một mực nói thật, ông Bụt lại lặn xuống sông lần thứ ba. Lần này, ông Bụt mang lên đúng chiếc rìu sắt cũ kỹ mà chàng tiều phu đã đánh rơi. Ông Bụt hỏi:
Chiếc rìu này có phải của con không?
Chàng tiều phu mừng rỡ, reo lên:
Dạ phải rồi! Chính nó rồi ạ! Con cảm ơn ông!
Thấy chàng tiều phu là người quá đỗi thật thà, không tham lam của cải, ông Bụt tỏ ý hài lòng. Ông mỉm cười nhân hậu và nói:
Con là người hiền lành, trung thực và không tham lam. Ta rất quý trọng đức tính của con. Ta tặng con cả chiếc rìu vàng và rìu bạc này, như một phần thưởng xứng đáng cho lòng trung thực của con. Con hãy cầm lấy mà dùng.
Nói xong, ông Bụt biến mất. Chàng tiều phu vui mừng khôn xiết, mang cả ba chiếc rìu quý giá về nhà. Từ đó, chàng không còn phải sống cảnh nghèo khổ nữa.

