Truyện cổ tích Cậu bé Tích Chu dạy chúng ta biết hối lỗi chân thành và sẵn sàng hành động để sửa chữa, thì vẫn còn cơ hội để mọi chuyện trở nên tốt đẹp. Đây cũng là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về tầm quan trọng của sự quan tâm, lòng hiếu thảo và trách nhiệm đối với gia đình.
Tình yêu vô bờ của bà

Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé tên là Tích Chu, bố mẹ Tích Chu mất sớm, nên từ nhỏ cậu bé đã sống với bà, hai bà cháu nương tựa vào nhau mà sống qua ngày. Bà yêu thương Tích Chu hết mực, bao bọc và chăm sóc cậu bé từng li từng tí. Bà dành hết tình yêu thương cho Tích Chu, lo cho cậu từ miếng ăn đến giấc ngủ.
Hàng ngày bà làm việc quần quật từ để kiếm tiền nuôi Tích Chu, có gì ngon bà cũng dành hết cho cậu bé. Ban ngày lo miếng ăn, ban đêm thì lo giấc ngủ, đêm đến cậu bé ngủ thù bà sẽ thức quạt cho cậu, yêu thương cậu hết lòng. Cậu bé tuy nhỏ chưa hiểu chuyện nhưng cũng thường hay nói những câu làm bà rất vui, Tích Chu thường hay nói với bà rằng:
Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên Tích Chu sẽ không bao giờ quên ơn bà.
Thế nhưng, Tích Chu lại là một cậu bé rất lười biếng và hời hợt. Cậu mải chơi, không chịu giúp đỡ bà, không để ý đến những lời dặn dò của bà.
Sự vô tâm của Tích Chu

Do làm việc vất vả lại ăn uống kham khổ, bà đã bị ốm nặng. Bà lên cơn sốt nhưng lại chẳng có ai chăm nom. Tích Chu thì chỉ biết vẫn mãi rong chơi với bạn bè, chẳng quan tâm gì đến bà. Bà khát nước nằm trên giường gọi Tích Chu, giọng thều thào:
Tích Chu ơi… cho bà ngụm nước… Bà khát khô cổ rồi!
Tích Chu đang mải chơi ngoài sân, nghe tiếng bà gọi nhưng cậu lại lờ đi. Cậu nghĩ bụng: “Kệ, để lát nữa rồi đưa cũng được, bà có đói khát gì đâu!”
Một lát sau, bà lại gọi, giọng yếu hơn:
Tích Chu… ơi… bà khát quá… cho bà xin ngụm nước…
Tích Chu vẫn ngồi chơi, không màng đến. Cậu cứ nghĩ lát nữa quay vào thì bà vẫn còn đó.
Cứ thế, bà gọi đến lần thứ ba, thứ tư, nhưng Tích Chu vẫn không mang nước vào. Bà nằm đó, cổ họng khô rang, cảm thấy đau đớn và buồn tủi vì sự vô tâm của cháu.
Hậu quả của sự vô tâm

Không có ai cho uống nước. Bà cố gắng gượng dậy, lê lết ra sân. Đến gần chum nước, bà ngã khuỵu. Nước mắt bà chảy ra, và điều kỳ lạ đã xảy ra bà đã biến thành một con chim.
Con chim vừa vỗ cánh bay lên, vừa cất tiếng kêu đau đớn và trách móc:
Cúc… cu…! Cúc… cúc… cu…! Tích Chu ơi! Tích Chu ơi! Thương bà thì về cho bà hớp nước! Bà hóa thành chim rồi! Bà bay đi rồi!
Lúc này, Tích Chu mới sực tỉnh, chạy vào nhà. Cậu hoảng hốt không thấy bà đâu, chỉ thấy một con chim đang bay lượn trên mái nhà và nhận ra con chim kia chính là bà mình!
Tích Chu chạy theo con chim, vừa khóc vừa kêu:
Bà ơi, bà ở lại với cháu! Cháu sẽ mang nước cho bà! Cháu sẽ chăm sóc bà!
Con chim bay lên một cành cây cao, giọng vẫn tha thiết và buồn bã:
Cúc… cu…! Cúc… cúc… cu…! Cháu ơi! Bà khát nước quá! Cháu vô tâm quá! Bà đi đây!
Sự hối hận và hành trình chuộc lỗi

Tích Chu sợ hãi và vô cùng hối hận. Cậu bắt đầu òa khóc. Vào lúc đó có một bà tiên hiện ra, bà bảo với Tích Chu:
Nếu cháu muốn cứu bà trở lại thành người thì phải đi lấy nước suối Tiên cho bà uống. Nhưng nước suối Tiên ở tít trên đỉnh núi cao, đường đi rất xa và hiểm trở. Cháu có chịu đi không?
Nghe bà tên nói Tích Chu vô cùng mừng rỡ và không nghĩ nhiều liền gật đầu quả quyết:
Cháu chịu khó! Cháu không sợ gì cả! Miễn là cứu được bà!
Bà Tiên trao cho Tích Chu một chiếc bình nhỏ và dặn:
Cháu phải đi thật nhanh, lấy nước suối Tiên mang về. Uống được nước này, bà cháu sẽ trở lại thành người!
Tích Chu mang bình chạy đi ngay. Cậu không quản đường xa, không sợ mệt mỏi, trèo đèo lội suối, vượt qua bao nhiêu gian nan, hiểm nguy. Cuối cùng, Tích Chu cũng đến được suối Tiên, lấy đầy bình nước.
Phép màu và bài học

Lấy được nước Tích Chu nhanh chân chạy về nhà. Tích Chu thấy con chim đang đậu ở một cành cây gần chum nước. Cậu nhẹ nhàng đổ nước suối Tiên vào chum, rồi khấn:
Bà ơi, cháu xin lỗi bà! Cháu mang nước cho bà đây!
Con chim bay xuống, uống nước trong chum. Uống xong, con chim bắt đầu lớn dần lên, lông vũ biến mất, và bà của Tích Chu lại trở về hình dáng cũ. Bà ôm chầm lấy Tích Chu trong niềm vui sướng và cảm động.
Từ đó, Tích Chu trở thành một cậu bé chăm ngoan, biết yêu thương, chăm sóc bà. Cậu không bao giờ quên bài học về sự hối hận vì sự vô tâm của mình.

